Chỉ vì tôi không nấu cơm cho mẹ chồng và chị chồng, mà chồng tôi đã tát tôi một cái khi tôi đang ở cữ.

Tôi tức giận bế con gái trở về nhà mẹ đẻ.

Chồng tôi định dỗ dành tôi, nhưng bị chị chồng ngăn lại: “Phụ nữ không thể nuông chiều. Nó làm mẹ rồi, có con ràng buộc thì còn gây sóng gió được đến đâu. Cứ chờ đi, không quá hai ngày là tự nó sẽ lon ton quay về.”

Chỉ là họ không ngờ rằng, thứ chờ họ lại là trát hầu tòa do tôi đệ đơn kiện.

1

Đúng lúc hôm nay bảo mẫu nghỉ, trong nhà không có ai, tôi đành tự mình ra tay, đặt hai cân tôm về để tự làm đồ ăn dặm cho Niệm Niệm.

Vừa hay mẹ chồng đi nhảy quảng trường về, thấy tôi đang lấy chỉ lưng tôm thì nói với tôi:

“Ồ, mua tôm à? Mua thêm mấy cân nữa đi, lát nữa Trần Nam sắp về.”

Trần Nam là chị chồng tôi. Lúc mới cưới chồng, chị ta đã bóng gió nói tôi không xứng với em trai chị ta. Tôi tranh cãi với chị ta, thì mẹ chồng và chồng tôi luôn đứng ra làm người hòa giải, khuyên tôi đừng chấp.

Tuy tôi không ưa gì chị ta, nhưng cũng không đến mức cấm chị ta về nhà mẹ đẻ.

Tôi nghĩ đã là tôi bỏ tiền mua tôm thì mấy việc còn lại để họ làm, như vậy mình cũng có thể nghỉ ngơi được một chút.

Tôi đặt hai cân tôm qua ứng dụng giao đồ ăn, còn dặn mẹ chồng:

“Vâng ạ, tôm lát nữa đến thì tiện thể hai người nấu luôn nhé. Đêm qua Niệm Niệm quấy quá, con ngủ chưa đủ, giờ muốn chợp mắt một chút”

Mẹ chồng đang cười hì hì gọi điện cho ai đó, phất tay ý bảo đã nghe rồi.

Tôi tưởng bà nghe máy không tiện đáp lại, cũng chẳng nghĩ gì thêm, liền quay về phòng ngủ.

Nhưng ngủ chưa được bao lâu thì tôi bị tiếng gõ cửa làm phiền tỉnh dậy.

Tôi không chịu nổi nữa, ra mở cửa thì thấy con trai chị chồng cầm khẩu s.ú.n.g đồ chơi vừa đập cửa tôi vừa chơi.

Thấy tôi mở cửa, thằng bé không nói không rằng giơ s.ú.n.g đồ chơi lên bắn một phát vào bụng tôi, hét lớn: “Đồ đàn bà thúi, bà là heo hả? Ngoài ăn với ngủ thì biết làm gì? Còn không mau dậy nấu tôm cho tôi ăn!”

Tôi không thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ chín tuổi lại có thể ăn nói thô lỗ như vậy, chắc chắn là do bị ảnh hưởng từ người lớn trong nhà.

Tôi nhìn ra phòng khách, thấy chị chồng và mẹ chồng chẳng thèm để ý, vừa bóc hạt dưa vứt đầy xuống đất vừa trò chuyện, hoàn toàn không có ý định trách mắng thằng bé.

Tốt lắm, các người không coi ra gì đúng không? Vậy để tôi dạy!

Tôi lập tức tát cho thằng bé một cái như trời giáng.

Trên mặt thằng bé lập tức hiện rõ năm dấu ngón tay, đau rát khiến nó òa lên khóc lớn.

Chị chồng lập tức lao tới mắng tôi:

“Cô điên à?! Trẻ con thì biết gì, nó mắng cô thì cô chịu đi, tôi thật không hiểu em tôi rước cái giống gì về làm vợ nữa!”

Mẹ chồng cũng đứng về phía cháu ngoại, giận dữ mắng tôi:

“Ai bảo cô ngủ lâu như vậy? Đến giờ ăn rồi mà không dậy nấu cơm, nó đói quá mới gọi cô, ai ngờ cô còn đánh nó! Mau quỳ xuống xin lỗi đi!”

Tôi tức quá mà bật cười, không ngờ da mặt họ lại dày đến mức chỉ biết ngồi chờ người khác hầu hạ.

“Tôi đánh chính là cái loại không cha mẹ dạy dỗ! Nói cho rõ luôn, tại sao tôi phải nấu cơm cho các người? Tôi bỏ tiền, còn phải bỏ công hả? Ăn vài hạt lạc mà say đến độ này à?”

Chị chồng tức đến méo mặt, chống nạnh chỉ tay mắng tôi:

“Để cô làm thì sao? Suốt ngày ở nhà không đụng tay vào việc gì, toàn sai bảo mẹ tôi với em tôi! Thuê bảo mẫu cũng là tiền em tôi bỏ ra, chỉ có cô là làm bộ làm tịch! Có nhà nào có con dâu như cô không hả?!”

Đúng lúc đó chồng tôi, Trần Hạo, tan làm về, bước vào hỏi có chuyện gì đang xảy ra.

02

“Em về đúng lúc lắm, quản cho tử tế cái cô vợ của anh đi!” – chị chồng thấy Trần Hạo về thì như bắt được cọc, thêm mắm dặm muối kể lại chuyện vừa rồi.

Tôi cứ tưởng chồng nghe xong sẽ đứng về phía mình, ai ngờ anh ta lại nhíu mày nhìn tôi nói:

“Dạo này đúng là anh chiều em quá rồi. Mau xin lỗi Thiên Vọng và chị một tiếng, rồi đi nấu cơm đi, chuyện này coi như xong”

Tôi tức quá mà bật cười, châm biếm lại:

“Đúng là một bọn cùng họ hợp sức bắt nạt người ngoài như tôi phải không?”

Rồi quay sang chất vấn mẹ chồng:

“Là bà bịa đặt nói linh tinh với con gái bà phải không? Muốn bịa thì cũng bịa cho giống thật một chút. Con trai bà kiếm tiền còn không bằng tôi, lấy đâu ra tiền thuê bảo mẫu?”

Mẹ chồng thoáng chột dạ, chị chồng thì trợn mắt quát:

“Nói bậy! Em tôi làm ở công ty lớn, sao lại không kiếm được nhiều hơn phụ nữ!”

“Hừ, sao lại không thể? Cái nhà này cũng là..”

Không muốn tôi nói tiếp chuyện làm anh ta mất mặt, chồng tôi chưa kịp đợi tôi dứt lời đã vung tay tát tôi một cái.

Sau cái tát, Trần Hạo có chút hối hận nói:

“A Vân, xin lỗi, anh nhất thời không kiềm chế được…

Cơn đau bỏng rát trên mặt như khiến tôi rơi xuống hầm băng, tôi căm giận ném lại một câu:

“Trần Hạo, anh giỏi lắm!” – rồi quay người vào phòng, khóa trái cửa lại.

Chỉ đến khi ở một mình trong căn phòng yên tĩnh, nước mắt tôi mới trào ra.

Đây là lần đầu tiên Trần Hạo ra tay đánh tôi.

Trước đây cũng từng có lúc tôi cãi vã với người nhà anh ta, anh ta luôn cố làm người hòa giải. Nhưng từ sau khi tôi sinh Niệm Niệm, người chồng từng dịu dàng, ân cần đã không còn nữa, mẹ chồng từng ra vẻ hiền hậu cũng thay đổi. Điều còn sót lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng và sự thiếu kiên nhẫn.

Nhìn con gái đang ngủ ngoan bên cạnh, tôi cố gắng trấn tĩnh.

Người sai không phải là mẹ con tôi. Tại sao chúng tôi phải nhẫn nhịn, phải cúi đầu?

Giờ bọn họ đông người thế mạnh, tôi tuyệt đối không thể đối đầu trực tiếp. Tôi phải bảo vệ bản thân thì mới có thể bảo vệ được con gái tôi.

Nghĩ đến đây, tôi cầm điện thoại nhắn tin cho bố mẹ mình.

Ngoài cửa, mẹ chồng nói vọng vào:

“Đã bảo anh phải quản chặt nó, thấy chưa, một cái tát là nó ngoan ngay. Ở quê, đàn ông mới là lớn nhất, đàn bà không nghe lời là phải ăn đòn!”

Thằng cháu trai cười vỗ tay reo hò:

“Đánh hay quá! Đánh chuẩn luôn! Đánh cho khóc òa lên luôn!”

Không ngoài dự đoán, chồng tôi nghe xong cũng không gõ cửa nữa, để lại một câu:

“Nếu em chịu nói chuyện tử tế thì anh đã không đánh em rồi. Làm ầm đủ rồi thì ra nấu cơm đi, đừng để sau này bảo anh không cho em thể diện”

03

Hai mươi phút sau, em trai nhắn tin báo đã đến trước cửa, tôi mới bước ra khỏi phòng.

Chị chồng tưởng tôi ra để nhận lỗi, liếc mắt một cái rồi nói:

“Biết điều sớm không phải tốt hơn à? Phụ nữ mà tính khí cứng đầu thì chẳng ai thương nổi”

Trần Hạo thấy tôi thu dọn đồ đạc, còn bế theo Niệm Niệm, sắc mặt lập tức thay đổi: “Em định bể Niệm Niệm đi đâu?”

Nói xong liền muốn lao tới giữ tôi lại, nhưng em trai tôi mặt:

– sau khi được tôi cho biết mật khẩu cửa