08

Trước đây, để đề phòng chị chồng và mẹ chồng giở trò sau lưng, tôi đã lén lắp mấy chiếc camera ẩn trong nhà.

Vừa nhâm nhi hạt dưa, tôi vừa âm thầm quan sát cuộc sống “hạnh phúc” của cả nhà họ.

Không có tôi ở nhà, chị chồng ngay lập tức trở thành người thừa trong cái gia đình ấy, tất cả việc nhà đều đổ lên đầu chị ta – người đang thất nghiệp.

Mỗi khi mẹ chồng về nhà thấy chị chồng nghỉ ngơi, liền lập tức sầm mặt quát:

“Cô định bao giờ về? Ở lại nhà mẹ đẻ lâu vậy sẽ làm ảnh hưởng vận khí của em trai cô đấy!”

Chị chồng rất tủi thân, nhưng cũng chỉ biết miễn cưỡng chịu đựng cho qua. Cho đến sáng nay…

Trần Hạo trở về, đập mạnh cửa rồi gào lên:

“Trần Nam, nếu cô không dạy nổi con cô, thì cút về nhà chồng cô đi!”

Thì ra sau vụ ầm ĩ lần trước, chị chồng chẳng hề thấy có lỗi với ai, ngày nào cũng tâng bốc con trai vẽ tranh rất giỏi, khiến thằng bé ngày càng ngông cuồng. Nó không chỉ vẽ đầy tường trong nhà, mà hôm qua còn vẽ luôn lên áo sơ mi của Trần Hạo.

Hôm nay Trần Hạo có một cuộc họp vô cùng quan trọng. Vừa quay lưng thuyết trình PPT, mọi người đã nhìn thấy sau lưng anh ta là hình một con heo một mắt, tay chân mọc ngược, khiến cả phòng họp cười ầm lên. Sếp tức giận đến mức sa thải anh ta ngay lập tức. Vậy là giờ anh chẳng còn nguồn thu nhập nào.

Mẹ chồng nghe xong lại càng nghiêng hẳn về phía con trai:

“Tôi đã bảo cô đi sớm đi, con gái đi lấy chồng rồi là con gà đen, mang xui xẻo về cho nhà mẹ đẻ!”

Tôi ngồi trước màn hình theo dõi mà cười tít mắt. Vừa ảnh hưởng đến lợi ích của mình là trở mặt ngay. Thế này mà cũng từng là “một nhà thân thiết yêu thương” cùng liên thủ chống lại tôi cái người mang họ khác?

Chị chồng lập tức khóc lóc:

“Chỉ vì chuyện nhỏ xíu thế mà đuổi tôi đi? Từ bé mẹ đã thiên vị em trai, giờ chồng cũng không cần tôi, mẹ lại sỉ nhục tôi… Tôi sống còn ý nghĩa gì nữa!”

Rồi quay sang chỉ trích tôi:

“Lưu Vân cũng về nhà mẹ đẻ bao lâu rồi có ai đuổi cô ta đâu. Tôi mặc kệ, cô ta ở bao lâu tôi cũng ở bấy lâu!”

Được rồi, đang yên đang lành cũng dính đạn.

Chẳng lẽ tôi là gia vị gắn kết tình cảm gia đình nhà họ Trần chắc?

Mẹ chồng lập tức phụ họa:

“Đúng rồi! Tất cả là tại con nhỏ đó sinh ra một đứa con gái xui xẻo, đem vận đen tới cho nhà này. Hơn nữa, nó chẳng phải còn ít tiền tiết kiệm sao? Đó cũng là tài sản chung của vợ chồng đó, con không có tiền thì cứ tiêu của nó đi! Con trai à, con hãy giả vờ xin lỗi, chắc chắn nó sẽ ngoan ngoãn quay về nhà, đến lúc đó chúng ta sẽ xử lý nó!”

Mẹ chồng cũng ngọt ngào dụ dỗ:

“A Vân à, trước kia là mẹ sai, con đừng chấp kẻ tiểu nhân như mẹ. Mấy đêm nay mẹ nhớ cháu gái quá mà không ngủ nổi. Ngày mai con đưa Niệm Niệm về nhà nhé!”

Nếu không phải tôi vừa nghe rõ mồn một tất cả âm mưu của bọn họ qua camera, suýt nữa đã bị lừa.

Tôi nhớ lại kế hoạch của mình, cố nén cơn buồn nôn và dứt khoát đồng ý.

09

Hôm sau, tôi đúng hẹn ngồi trong phòng khách.

Trần Hạo đỡ tôi ngồi xuống, rót nước, gọt táo, trong khi mẹ chồng thì ríu rít tâm sự chuyện gia đình, kể lể những ngày qua bà nhớ tôi thế nào.

Trong lòng tôi sóng yên biển lặng, thậm chí chỉ muốn lôi điện thoại ra lướt mạng.

Thấy tôi không có phản ứng, mẹ chồng khẽ huých khuỷu tay Trần Hạo. Anh ta hiểu ý, rón rén hỏi:

“Mẹ vợ và em trai vợ… không đến chứ?”

Tôi uể oải trả lời:

“Hôm nay họ bận, đang đưa Niệm Niệm đi chơi rồi.”

Vừa dứt lời, mặt mày mẹ chồng và Trần Hạo lập tức giãn ra nhẹ nhõm hẳn.

Chị chồng vừa đi vệ sinh xong bước ra, thấy tôi liền khựng lại một giây, rồi lập tức bày ra dáng vẻ bề trên khi thấy tôi ngồi nhàn nhã.

“Tay không mà về? Còn là sinh viên đại học cơ đấy, chẳng có chút phép tắc nào, cũng không biết mua chút quà báo hiếu trưởng bối!”

Thì ra, trong tiềm thức của chị ta: mẹ chồng không thương, chồng không cần, em trai không nể, thì tôi – đứa con dâu mang họ ngoài là đối tượng duy nhất để trút giận.

Tôi nhếch môi:

“Mua gì cơ? À đúng rồi, sau này tôi coi như mấy người chếc hết rồi, mua về cũng chỉ để cúng thôi”

Mẹ chồng lập tức quát lớn:

“Ba mẹ cô dạy cô ăn nói kiểu đó à?!”

Mặt Trần Hạo cũng sa sầm:

“Cô ăn phải thuốc nổ à? Chị tôi chỉ dạy cô cách làm người thôi mà, cần gì phản ứng dữ vậy?”

Hừ, lộ mặt nhanh thật đấy.

“Tôi đến đây hôm nay là để ly hôn, không phải để giống mấy người rụt cổ làm chó mà nịnh bợ nhau đâu.

Mẹ chồng trừng mắt:

“Ly hôn?! Cô mà rời khỏi con trai tôi thì ai còn muốn loại đàn bà đã qua tay như cô nữa!”

Chị chồng cười khinh:

“Lưu Vân, cô xem phim nhiều quá rồi đấy, còn chơi trò lùi một bước để tiến hai bước nữa chứ!”

Trần Hạo ban đầu cũng không tin, nhưng khi thấy tôi rút ra tờ đơn ly hôn, anh ta lập tức hiểu là tôi không đùa.

“Anh không đồng ý! Anh không thể sống thiếu em!”

“Anh không phải không thể sống thiếu tôi, mà là không thể sống thiếu tiền của tôi. Ký sớm đi. Quyền nuôi Niệm Niệm chắc chắn là của tôi. Còn nữa, làm ơn sớm dọn khỏi nhà, căn nhà này là của tôi”

Mẹ chồng tức tối mắng tôi:

“Nói bậy! Nhà này cũng có phần của con trai tôi!”

Tôi bật cười:

“Ngày xưa thấy tôi kiếm tiền giỏi hơn con trai bà, bà liền thấy không cam lòng, suốt ngày dụ tôi rằng phụ nữ không nên giỏi hơn đàn ông, bắt tôi thêm tên Trần Hạo vào sổ đỏ rồi tự mình trả hết nợ. Ai mà ngờ, tôi vốn chẳng thêm tên Trần Hạo vào! Giấy chứng nhận quyền sở hữu chỉ có mỗi tên tôi!”

Mẹ chồng chếc lặng, tức đến suýt nghẹn thở. Trần Hạo vội đỡ lấy bà, giọng uất ức:

“Em có cần làm tuyệt tình đến vậy không?”

“Tôi tuyệt tình bằng các người chắc? Ăn của tôi, mặc của tôi, còn định bắt nạt tôi. Tôi nói cho các người biết, cuộc hôn nhân này – tôi ly hôn chắc rồi!”

Thấy tôi đã quyết, không hề lay chuyển, Trần Hạo bỗng trở nên lạnh lùng, đôi mắt tối lại nhìn tôi chăm chú: “Lưu Vân, cô đã vô tình thì đừng trách tôi bất nghĩa. Cô nghĩ hôm nay còn có thể rời khỏi cái nhà này sao?”

Tôi bất giác lạnh sống lưng.

Họ… định làm gì?!