Bố tôi nói, nếu tôi dám lập hệ thống sưởi sàn trong nhà, thì từ nay ông sẽ không bao giờ bước chân vào đó nữa.

Tôi tò mò hỏi tại sao, ông bảo: sưởi sàn khiến không khí bí bức, thở không nổi.

Nhưng sau đó, tôi lại nghe ông than thở với mẹ tôi: “Dương Huy còn chưa mua được nhà, mà nó (tôi) đã mua rồi, còn đòi lắp cả sưởi sàn toàn nhà. Con nhãi này đúng là biết hưởng thụ. Không biết để dành giúp em trai mình tí à!”

Sau khi mua nhà, tôi chuẩn bị dọn ra ngoài ở riêng.

Bố mẹ tôi cứ khăng khăng đòi đi xem nhà, tôi biết không tránh được, nên đành đồng ý.

Khi đến khu chung cư, bố tôi bắt đầu chê bại:

“Chỗ hẻo lánh thế này cũng mua, cách chỗ mày làm xa vậy đi lại có tiện không?”

Tôi cười

“Không sao ạ, ngoài cổng có xe đạp công cộng, con đạp ra trạm tàu điện ngầm, rồi đi tàu tới công ty là được.”

Bố tôi cau mày:

“Thế thì sáng nào chẳng phải dậy sớm? Không ổn đâu, mày nên trả lại nhà đi

Tôi vẫn cười:

“Dậy sớm thì đúng lúc sửa cái tật thức khuya của con, vừa ngủ sớm dậy sớm, lại còn được rèn luyện sức khỏe nữa. Tốt mà bố!”

Thấy tôi nói thế, ông không còn gì để phản bác, đành im lặng.

Mẹ tôi lại nói

“Ngủ sớm dậy sớm thì tốt thật, nhưng chỗ này xa xôi, mua đồ cũng bất tiện. Nhìn quanh xem, có gì đâu?”

Tôi nhìn dãy cửa hàng sầm uất dưới chân tòa nhà, phía xa còn có chợ náo nhiệt, lúc ấy tôi chợt hiểu ra:

Tôi mua nhà, bố mẹ tôi không vui.

Từ nhỏ tôi đã biết, bố mẹ tôi thương em trai tôi hơn.

Tôi và em trai chỉ cách nhau hai tuổi, nó cao to hơn tôi, khỏe mạnh hơn tôi, nhưng việc nặng trong nhà lúc nào cũng đến tay tôi.

Nấu cơm, quét nhà, đổ rác, làm vườn… Việc gì tôi làm được thì chẳng bao giờ họ gọi em tôi làm.

Mùa vụ, tôi thức khuya làm bài, sáng dậy nấu cơm, rồi mang cơm ruộng cho bố mẹ.

Lúc về nhà, mẹ tôi thường mua sân đồ ăn vặt mà em tôi thích.

Lúc đó, trai tôi mới vừa thức dậy.

Nó nằm dài trên ghế, ăn đồ ăn vặt, mát mẻ trước quạt, còn tôi lại tất bật nấu nướng tiếp.

Nhà tôi có bốn phòng: một phòng bố mẹ, một phòng bếp, một phòng kho, và một phòng cho tôi với em trai ngủ chung.

Lên cấp 2, em tôi bảo muốn có không gian riêng, không muốn ngủ với tôi.

Thế là bố tôi đuổi tôi ra phòng kho, lấy hai cái ghế và một tấm ván gỗ, ghép thành cái giường đơn sơ

Phòng kho mùa hè thì nóng, mùa đông thì gió lùa, tôi bị viêm mũi cũng từ đấy mà ra.

Bố mẹ tôi vốn trọng nam khinh nữ, nhưng lại rất sĩ diện.

Chị họ bên bác là giáo viên, bố mẹ tôi lúc nào cũng muốn chị kèm cặp em tôi học.

Nhưng chị ghét kiểu trọng nam khinh nữ, nên mỗi lần chị đến chơi, tôi mới được ra ngồi ở phòng khách mát mẻ một lúc.

Nhưng chị vừa đi, tôi lại bị đuổi về phòng kho.

Tuổi thanh xuân của tôi, chẳng ai quan tâm, cứ thế mà trôi qua.

Phòng kho mùa hè thì nóng, mùa đông thì gió lùa, tôi bị viêm mũi cũng từ đấy mà ra.

Bố mẹ tôi vốn trọng nam khinh nữ, nhưng lại rất sĩ diện.

Nhưng chị ghét kiểu trọng nam khinh nữ, nên mỗi lần chị đến chơi, tôi mới được ra ngồi ở phòng khách mát mẻ một lúc.

Chị họ bên bác là giáo viên, bố mẹ tôi lúc nào cũng muốn chị kèm cặp em tôi học.

Nhưng chị vừa đi, tôi lại bị đuổi về phòng kho.

Tuổi thanh xuân của tôi, chẳng ai quan tâm, cứ thế mà trôi qua.

Phòng kho mùa hè thì nóng, mùa đông thì gió lùa, tôi bị viêm mũi cũng từ đấy mà ra.

Bố mẹ tôi vốn trọng nam khinh nữ, nhưng lại rất sĩ diện.

Chị họ bên bác là giáo viên, bố mẹ tôi lúc nào cũng muốn chị kèm cặp em tôi học.

Nhưng chị ghét kiểu trọng nam khinh nữ, nên mỗi lần chị đến chơi, tôi mới được ra ngồi ở phòng khách mát mẻ một lúc.

Nhưng chị vừa đi, tôi lại bị đuổi về phòng kho.

Phòng kho mùa hè thì nóng, mùa đông thì gió lùa, tôi bị viêm mũi cũng từ đấy mà ra.

Tuổi thanh xuân của tôi, chẳng ai quan tâm, cứ thế mà trôi qua.

Bố mẹ tôi vốn trọng nam khinh nữ, nhưng lại rất sĩ diện.

Chị họ bên bác là giáo viên, bố mẹ tôi lúc nào cũng muốn chị kèm cặp em tôi học.

Nhưng chị ghét kiểu trọng nam khinh nữ, nên mỗi lần chị đến chơi, tôi mới được ra ngồi ở phòng khách mát mẻ một lúc.

Nhưng chị vừa đi, tôi lại bị đuổi về phòng kho.

Tuổi thanh xuân của tôi, chẳng ai quan tâm, cứ thế mà trôi qua.

Phòng kho mùa hè thì nóng, mùa đông thì gió lùa, tôi bị viêm mũi cũng từ đấy mà ra.

Bố mẹ tôi vốn trọng nam khinh nữ, nhưng lại rất sĩ diện.

Chị họ bên bác là giáo viên, bố mẹ tôi lúc nào cũng muốn chị kèm cặp em tôi học.

Nhưng chị ghét kiểu trọng nam khinh nữ, nên mỗi lần chị đến chơi, tôi mới được ra ngồi ở phòng khách mát mẻ một lúc.

Nhưng chị vừa đi, tôi lại bị đuổi về phòng kho.

Tuổi thanh xuân của tôi, chẳng ai quan tâm, cứ thế mà trôi qua.

Phòng kho mùa hè thì nóng, mùa đông thì gió lùa, tôi bị viêm mũi cũng từ đấy mà ra.

Bố mẹ tôi vốn trọng nam khinh nữ, nhưng lại rất sĩ diện.

Chị họ bên bác là giáo viên, bố mẹ tôi lúc nào cũng muốn chị kèm cặp em tôi học.

Nhưng chị ghét kiểu trọng nam khinh nữ, nên mỗi lần chị đến chơi, tôi mới được ra ngồi ở phòng khách mát mẻ một lúc.

Nhưng chị vừa đi, tôi lại bị đuổi về phòng kho.

Tuổi thanh xuân của tôi, chẳng ai quan tâm, cứ thế mà trôi qua.

Nghe tôi nói vậy, mẹ tôi khó chịu:

“Con bé này! Dù gì nó cũng là em trai ruột mày, sao lại bênh người ngoài mà chê bai nó?”

Tôi thản nhiên:

“Thì con nói thật mà mẹ!

Bố tôi không chịu nổi nữa, cau mày.

“Mày nói gì vậy? Dương Huy là con trai họ Cao nhà mình, sau này nhất định có tương lai! Nó còn trẻ, còn nhiều thời gian để phấn đấu.

Tự mình kiếm tiền mua nhà lớn chứ cần gì mượn ai?”

Tôi nghe xong, không nhịn được cười.

Bố tôi có lẽ cảm thấy ngượng, cau mày trừng mắt với tôi:

– Mày cười cái gì mà cười?

Tôi vội vàng lắc đầu:

– Không có gì đâu bố, chỉ là thấy bố nói đúng quá. Em trai con mới 28 tuổi, mà đàn ông 40 mới là hoa nở rộ mà, sau này kiểu gì cũng thành đạt!

– À mà, trước không phải nó đi tìm việc sao? Tìm được chưa?

Mẹ tôi thở dài ngao ngán:

Cái chỗ đó chế độ không tốt, nó đi xin làm bảo vệ, mà một ngày bắt làm 12 tiếng, em mày chịu sao nổi?

Tôi cố nhịn cười, an ủi:

Không đâu từ từ tìm cũng được.

Dù sao thì nó thất nghiệp ăn bám cũng chẳng liên quan đến tôi.

Tới cổng khu chung cư, bố mẹ tôi sững sờ.

Chung cư bạn thân của tôi ở sao có thể tệ được?

Nhìn thấy bảo vệ ngoài cống lễ phép chào tôi, mở cửa đón tôi, sắc mặt bố mẹ tôi lập tức trầm xuống.

Chê bai ngoài cổng xong, đến khi bước vào trong khu thì càng không thể giả vờ nổi nữa.

Vì đúng là khu này quá đẹp: cây cối xanh mát, tiện ích đầy đủ, lại sạch sẽ, hiện đại.

Vậy mà bố tôi vẫn cố tỏ ra chê bai:

Mày ở tòa nào? Xa thế kia? Ngày nào cũng đi bộ tới đây chẳng mệt chết à? Cái chỗ quái gì, xa thế là sai thiết kế rồi.

Tôi mỉm cười:

– Bố ơi, có xe điện đưa đón mà. Chỉ là con muốn dẫn bố mẹ đi tham quan nên không ngòi. Giờ bố muốn thì con gọi xe luôn.

Tôi chỉ vào dãy xe điện đang đậu gần đó.

Mặt bố tôi tối sầm lại:

– Không đi, không đi, tao đâu phải kiểu người thích bày vẽ. Đi bộ rèn luyện sức khỏe tốt hơn.

Tôi gật đầu, vẫn cười.