– Hay lắm, mày giỏi rồi đấy, bây giờ không cần bố ruột nữa đúng không? Mày có bản lĩnh rồi!

– Cao Tuyết Vân, đừng tưởng mua được cái nhà thì ngon lâm. Tao nói cho mày biết, mày chẳng ra cái thả gì cả!

Tao thấy mày còn lâu mới bằng được

ngoài hưởng thụ!

Tôi nghe mà chỉ cười nhạt:

mày! Em mày ít nhất còn biết ở nhà chăm sóc bố mẹ, không như mày có tiền là vội dọn ra

– Tùy bố muốn nói gì thì nói, dù sao thì con vẫn là người giỏi nhất trong cái nhà này.

Bố tôi thấy tôi mặt không đổi sắc, lại còn cưới cưới, cảm giác như đ.á.m vào bịch bông – bực mà chẳng làm gì được.

Ông hạ giọng, ghé sát lại:

– Chẳng phải cũng là vay tiền nhà thôi sao, làm gì mà oai?

Tôi bật cười:

– Vay tiền cũng là bản lĩnh. Em con vay được không? Bố vay được à?

Bố tôi tức đến phát choáng, đang định chửi thì bên ngoài có người đến. Ông là người sĩ diện, đành ngậm miệng.

Sau bữa cơm ở nhà bác cá, lúc tôi chuẩn bị về thì mẹ lại chạy đến:

– Tuyết Vân, hay là vẫn đi đồ điện ở chỗ bạn bố mẹ đì?

Tôi từ chối thẳng.

Lúc này bố lại dịu giọng:

– Cái chỗ đó là của bố mẹ con bé họ Từ – bạn học cấp 3 của mày đấy. Dù không nể mặt bố thì cũng nên nế mặt bạn học chứ?

Quan hệ của chúng tôi khá tốt, đồ điện cũng cần thôi thì đi cũng được.

Tôi miên cưỡng đồng ý.

Tôi chợt nhớ ra, đúng là bạn cùng bàn hồi cấp 3 – Từ Dao, nhà cô ấy có mở cửa hàng điện máy.

Hôm tôi lái tới tiệm, ai ngờ thấy bố mẹ đã có mặt, đang nói chuyện với bố mẹ Từ Dao.

Vừa thấy tôi đến, mẹ của Từ Dao liên đứng dậy đón:

– Tuyết Vân à, bao nhiêu năm không gặp, con càng ngày càng xinh đẹp, khí chất khác hẳn hồi còn đi học.

Tôi cười chào hỏi vài câu, bà ấy lại quay sang bố tôi, khen lấy khen để:

Anh Cao đúng là có phúc, con trai thì giỏi, tự mua được nhà, con gái thì lại xinh đẹp, ra dáng lắm.

– Ôi chao, thật đáng ngưỡng mộ.

Con trai mua nhà?

Tôi nhíu mày, nhìn bố tôi đây nghi hoặc, ông vẫn tươi cười nói chuyện, vẻ mặt không hề thay đổi.

Tôi thật sự phải phục cái mặt dày và cái sĩ diện bệnh hoạn của ông – cái gì cũng lôi ra khoe được.

Giờ còn đem công của tôi gán cho em tôi!

Tôi ngồi sang một bên nhân tin cho Từ Dao:

Tôi: Cậu chưa đến à?

Từ Dao: Cậu cũng đang ở tiệm à?

Tôi: Ừ, bố bắt đi mua đồ điện, ban đầu không muốn đi, sau biết là tiệm nhà cậu nên mới chịu đi.

Từ Dao: Hả? Mẹ tớ bảo hôm nay tớ về gặp mặt – đối tượng là… em trai cậu đấy, nên tớ đang nẻ.

Tôi: Đùa à? Thế thì đừng có về đấy nhé, tớ mua đồ xong sẽ tìm cậu.

Từ Dao: OK, chỗ cũ, hẹn ăn.

Tôi dở khóc dở cười.

Thảo nào bố tôi đi khoe khoang dữ vậy – thì ra là muốn “lăng xê em tôi đi xem mắt!

Trời ơi, đúng kiểu cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.

Em tôi học hành dang dỡ, chưa tốt nghiệp nổi đại học, trong khi Từ Dao tốt nghiệp đại học hạng nhất, lại xinh đẹp, dáng chuẩn, hiện là giáo viên múa, lương tháng hơn 20 ngàn.

Còn

tôi, ngay cả làm bảo vệ cũng bị loại.

Bố mẹ tôi đeo cái kính màu hồng cỡ nào mới nghĩ Từ Dao có thể ưng em tôi?

Tôi chọn được hết đồ điện trong nhà, nhưng chưa nói gì.

Mẹ Từ Dao nhiệt tình:

– Chọn được rồi thì đặt luôn đi con. Yên tâm, quen biết cũ, mà Tuyết Vân với Dao lại là bạn thân, dì sẽ để giá tốt nhất, tặng thêm quà, bảo đảm hài lòng.

Bố tôi được tâng bốc thì khoái chí, vung tay đặt luôn.

Tôi thân nhiên lên tiếng:

– Bố, nhà em con thì bố có quyền quyết à?

Mặt ông khựng lại, không nói nổi.

Tôi suýt bật cười – chắc ông giả vờ quên mất là đang nói dối đấy.

Mẹ tôi thấy không ổn, với cười:

Tuyết Vân này, bố mẹ quên mang tiền, con trả trước đi nhé?

Bố mẹ Từ Dao bắt đầu lúng túng.

Tôi im lặng.

Bố tôi trừng mắt, nhỏ giọng gần từng chữ:

– Đúng làm mất mặt bố.

Tôi cất cao giọng:

– Mất mặt gì cơ? Con không biết em con mua nhà đấy. Hôm qua bố còn bảo con tới đây mua đồ cho nhà mới của con cơ mà?

– Sao giờ lại thành nhà em con rồi?

Bố mẹ Từ Dao sững sờ nhìn bố tôi

Mặt ông… xanh lè.

Mẹ tôi vội chữa cháy:

– Ở đùng rồi, bố nó nhớ nhàm, là Tuyết Vân mua nhà, chứ Dương Huy thì chưa đâu. Hôm nay bọn tôi đi theo là để giúp nó chọn đồ

thôi

Không khí vô cùng lúng túng.

Mẹ Tir Dao nhanh trí:

– Õ, hóa ra là Tuyết Vân mua nhà à? Giỏi quá chừng, tuổi này mà đã tự mua được nhà rồi, thật đáng khâm phục!

Mẹ tôi cười gượng gạo

Còn bố tôi thì mặt cứng đờ, không nói gì.

Vì không thể lấy công của con gái mà khoe cho con t nữa, nên trong lòng ông chắc tức muốn nổ phối.

Tôi đặt hàng, thanh toán tiền cọc.

Bố Từ Dao không ngớt lời khe

– Tuyết Vân là người xuất sắc nhất trong thế hệ sau của nhà mình đấy. Tự mua được căn nhà lớn thế này, bố mẹ nó phải tự hào lắm.

– Mà cũng nên để i cố gắng phấn đấu, chị thế này mà em lại chẳng có gì thì sao được?

Mặt bố tôi ngày càng khó coi.

Hồi trước ông toàn đi xem bói cho tôi, nói nó có số giàu sang phú quý, khoe với thiên hạ mãi.

Giờ thì 28 tuổi vẫn ăn bám, không nghề nghiệp, nên ông mới phải dựng chuyện để “gán ghép” cho con gái nhà người ta.

Nhưng tôi sao có thể để ông lấy công của tôi cho “cục cưng” của ông chứ?

Rời cửa hàng điện máy, mặt bố tôi vẫn tối sầm.

Tôi chẳng buồn quan tâm, định đi tìm Từ Dao ăn cơm.

Ông họ mạnh một tiếng gọi tôi lại:

Mày không biết cái gọi là “một người vĩnh, cả nhà vinh à? Mày làm mất mặt tạo và em mày như vậy, tưởng người ta sẽ coi trọng

mày à?

Tôi cuối

Thì ra con không phải người nhà nữa à? Trong nhà này không có con luôn?

– Nếu bố muốn đoạn tuyệt thì con sẵn sàng, khỏi phiên!

Bố tôi tức đến muốn giơ tay tát, nhưng tôi chẳng thèm sợ

Tôi quá hiểu ông rồi – sĩ diện, chỉ giỏi bắt nạt người nhà, ngoài xã hội thì như mèo ướt.

Mà nói thật, em tôi cũng giống ông thật – hèn yếu nhưng sĩ diện.

Tôi nhìn ông đang giận run lên, phất tay bỏ đi.

Mẹ tôi gọi với theo, tôi cũng làm ngơ.

Gặp Từ Dao, chúng tôi tám chuyện đủ thứ.