Vùng mắt mẹ giãn ra, nếp nhăn như biến mất:

“Bình Bình, mẹ có phải hơi làm loạn không? Con mới về, đã phải đối mặt với gia đình tan nát thế này”

Tôi cười, nghiêm túc mà chân thành:

“Không đâu mẹ. Trong nhà đó chỉ có mẹ quan tâm con, nên con cũng chỉ quan tâm mẹ có hạnh phúc hay không. Mẹ à, con yêu mẹ mãi mãi.”

Khi đồ ăn lên, hai mẹ con ăn ngon lành như bữa đầu tiên của đời mình.

Tôi chưa từng ăn con cá nào ngon đến thế, thịt mềm như tan ra, nước sốt chuẩn đến từng giọt.

Mẹ nhìn tôi ăn say mê, lại thấy xót:

“Tất cả là lỗi của mẹ. Con chắc chắn đã chịu thiệt nhiều rồi. Sau này mẹ sẽ bù đắp cho con

Tôi lau miệng, bình thản:

“Không đâu ạ. Người phải bù đắp cho con phải là kẻ khác mới đúng”

Lý Viện đã khiến tôi chịu khổ từng ấy năm… bà ta đừng hòng thoát được.

Tôi không phải là luật pháp, nhưng tôi thuộc luật làu làu.

Tôi thề tôi sẽ kiện c.h.ế.t bà ta!

Ngày thứ 47 kể từ lúc tôi nhận được 50 triệu.

Tôi dắt mẹ bước vào phòng tiếp khách của văn phòng luật Hãn Hải.

“Luật sư Chu, tôi muốn kiện một người” – Tôi đẩy tập hồ sơ về phía anh ấy.

“Hai mươi hai năm trước, bà ta đã đ.á.n.h tráo trẻ sơ sinh tại bệnh viện phụ sản thành phố và bỏ tôi lại ở trạm trung chuyển rác giữa đêm mùa đông.”

Luật sư Chu mở tập tài liệu, bên trong là tất cả những thứ tôi thu thập suốt một tháng qua: bản sao hồ sơ sinh sản đã ngả màu theo năm tháng, lời khai của cô y tá thấy Lý Viện bế trẻ ra vào phòng sinh, biên nhận tiếp nhận trẻ của trại mồ côi và file ghi âm lời kể của dì Lưu.

Lần tôi đến thăm, dì Lưu đã nắm c.h.ặt t.a.y tôi khóc:

“Bình Bình, con mạng lớn lắm đấy! Người mang con đến nói xe rác lẽ bắt đầu lúc bốn giờ sáng để ép rác. Nếu phát hiện chậm thêm một tiếng thôi, con sẽ bị ép c.h.ế.t ngay tại chỗ.”

Luật sư Chu đặt tập hồ sơ xuống.

Ánh mắt sau tròng kính sắc như d.a.o:

“Cô Trịnh, nếu chứng cứ đủ vững, thì đây không phải bỏ rơi thông thường, mà là cố ý g.i.ế.c người. Một đứa trẻ sơ sinh hoàn toàn không có khả năng tự vệ lại bị ném vào trạm xử lý rác vào mùa đông, về bản chất tương đương với trực tiếp tước đoạt quyền sống”

“Tội đó tối đa phạt bao nhiêu?”

“Cố ý g.i.ế.c người dù chưa thành nhưng tình tiết đặc biệt nghiêm trọng” – Anh ngừng một chút:

“Mức cao nhất có thể t.ử hình. Cho dù xét là chưa thành và giảm nhẹ, thì từ mười lăm năm trở lên là khó tránh

“Nhưng cô cần chứng cứ trực tiếp chứng minh rằng bị cáo biết rõ hành vi bỏ rơi sẽ dẫn đến t.ử vong và vẫn mong muốn hoặc mặc kệ hậu quả xảy ra.”

Y hệt đáp án trong bộ đề tôi ôn luyện.

Tốt lắm.

Đến lúc thực chiến rồi.

Mẹ nắm tay tôi lo lắng:

“Những tài liệu chúng tôi tìm được chỉ có bấy nhiêu thôi.”

Tôi trả lại bà cái nhìn chắc chắn:

“Không sao. Con sẽ tìm ra phần còn lại.”

Ngày hôm sau, mẹ nộp đơn ly hôn.

Điện thoại anh cả gọi tới ngay tức thì, giọng mệt mỏi:

“Bình Bình, em khuyên mẹ đi. Ba bây giờ tình hình thế này, ông chịu không nổi chuyện ly hôn đâu..”

Tôi đứng trên ban công nhìn ra khu trung tâm tài chính và thương mại, ánh đèn lấp lánh như nhấn nhá từng chữ:

“Anh à, ba ngoại tình suốt ba mươi năm. Anh nghĩ mẹ phải chấp nhận mãi sao?”

Đầu dây bên kia lặng như tắt tiếng.

“Từ nhỏ đến lớn, trong lòng anh, ba quan trọng, công ty quan trọng… còn hạnh phúc của mẹ thì không đáng kể à?”

Trịnh Hàng thở dài:

“Anh… sẽ nói chuyện với ba..”

Tôi bật cười lạnh.

Đàn ông đúng là giỏi che đậy.

Chừng nào rìu chưa c.h.é.m vào chân mình, thì đối tượng nào dễ xoa dịu nhất họ sẽ xoa trước.

Còn mẹ uất ức hay không?

Anh ấy chẳng quan tâm.

“Không cần”

Tôi cắt ngang.

“Ly hôn là quyết định của mẹ. Bà đang ở với em và bà rất vui”

Tôi cúp máy.

Mẹ ló đầu khỏi bếp:

“Điện thoại anh con hả?”

“Dạ. Khuyên mẹ đừng ly hôn.

Mẹ lau tay, vòng tay qua vai tôi:

“Con gái, mẹ nghĩ thông rồi. Ba mươi năm nhẫn nhịn của mẹ đã đổi được cái gì? Con bị đ.á.n.h tráo, Trịnh Châu chiếm chỗ của con, mẹ

đến một căn phòng t.ử tế cho con còn không giữ nổi.

“Không sao đâu mẹ. Bây giờ mẹ con mình có nhà riêng rồi.”

Tôi ôm mẹ thật c.h.ặt.

Và tôi thề tôi sẽ thay cả hai chúng tôi đòi lại mọi thứ thuộc về mình.

Ngày thứ ba sau khi mẹ nộp đơn ly hôn, Lý Viện đã chính thức dọn vào dinh thự nhà họ Trịnh.

Sau khi được nâng lên chính vị, mặt mày bà ta đắc thắng như đăng quang.

Khi tôi và mẹ quay lại lấy đồ, bà ta mặc đồ ngủ lụa, đang chỉ huy người làm thay rèm phòng khách.

Nhìn thấy chúng tôi, bà ta vuốt tóc, uyển chuyển bước xuống cầu thang uốn lượn.

“Cô về lấy đồ à? Anh Thư Hòa đang ngủ trưa, tôi không gọi đâu, giờ chắc anh ấy cũng không muốn nhìn thấy hai người.”

Tôi nhìn cô ta, mặt lạnh tanh.

Chính kẻ này đã cướp tôi khỏi mẹ ruột, còn ném tôi vào thùng rác giữa mùa đông.

Mẹ tôi bật cười mỉa: