Đoạn ghi hình tôi cung cấp trở thành cái đinh cuối cùng: bà ta đã tự thú hành vi đ.á.n.h tráo và vứt bỏ trẻ, biểu hiện rõ mục đích ác ý, thêm hồ sơ từ bệnh viện, nhân chứng, hồ sơ trại mồ côi kết hợp thành chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh
Luật sư của bà ta cố chống chế rằng đó chỉ là lời nói trong lúc xúc động.
Nhưng khi công tố chiếu toàn bộ đoạn video: khuôn mặt vặn vẹo vì đố kỵ, giọng nói độc địa, đắc ý đã đập tan mọi biện hộ.
Thẩm phán tuyên
“Bị cáo Lý Viện, vì khiến con của mình thay thế con ruột vào nhà giàu, đ.á.n.h tráo trẻ sơ sinh, cố ý bỏ rơi trẻ ở trạm rác giữa mùa đông, cấu thành tội cố ý g.i.ế.c người chưa thành”
“Xét thấy tình tiết ác liệt, ảnh hưởng cực xấu, lại không hề hối cải tuyên phạt 20 năm tù giam.”
“Cộp!” – Tiếng b.úa gõ dứt khoát.
Trên hàng ghế dự khán, tôi và mẹ siết tay nhau chặt.
Hai mươi hai năm chúng tôi đợi khoảnh khắc này quá lâu.
Lý Viện đứng trong vành móng ngựa gào thét điên cuồng:
“Tôi không phục! Tôi sẽ kháng cáo! Trịnh Bình, đồ tiện nhân! Mày đừng mong sống yên!”
Cảnh sát áp giải cô ta ra khỏi phòng xét xử.
Vừa đi ngang chúng tôi, bà ta vùng vẫy định lao lên, nhưng bị giữ c.h.ặt lôi đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng bà ta, cảm giác công bằng cuối cùng cũng đến:
“Hãy dùng hai mươi năm còn lại, để tế cho hai mươi hai năm bị đ.á.n.h cắp của tôi đi.”
Mẹ dùng phần tài sản được chia mua thẳng một căn biệt thự ở vị trí đắt đỏ nhất Bắc Kinh cho tôi.
Tối hôm đó, hai mẹ con mở champagne ăn mừng.
“Vì một khởi đầu mới.” – mẹ nâng ly.
“Vì chúng ta” – tôi chạm ly với bà.
Khi chúng tôi tận hưởng cuộc đời, thì nhà họ Trịnh bắt đầu lao vào bão tố.
Phóng viên đã đem toàn bộ cảnh tượng trong hôn lễ lên mạng:
#Vụ tráo con nhà hào môn
#Tiểu tam bị còng tay ngay trong lễ cưới
#Thiên kim thật trở về đòi lại tất cả
Mấy tag này chiếm hot search nguyên một tuần.
Giá cổ phiếu tập đoàn họ Trịnh lao dốc không phanh, bay hơi gần trăm tỷ giá trị thị trường.
Ba nằm trong bệnh viện xem tin tức, tức đến mức lại đột quỵ, chuyển thẳng vào phòng ICU.
Anh cả xoay như chong ch.óng: vừa phải ổn định thị trường chứng khoán, vừa phải thu dọn scandal gia tộc
Chương 7
Còn Trịnh Châu trở thành người khó xử nhất thế giới.
Trong cuộc họp hội đồng quản trị, các cổ đông đồng thanh:
“Con gái kẻ g.i.ế.c người không xứng giữ cổ phần!”
“Cô ta mạo danh thiên kim hơn hai mươi năm đó là lừ.a đ.ả.o!”
Trước áp lực dồn dập, anh cả không còn lựa chọn nào khác.
Anh nộp đơn ra tòa kiện: thu hồi 5% cổ phần đã tặng Trịnh Châu, đồng thời đóng băng toàn bộ tài khoản của cô ta.
Chỉ sau một đêm, cô ta đã từ một thiên kim giàu sang, mà biến thành trắng tay.
Khi biết tin Trịnh Thư Hòa nguy kịch thì tôi đang đi shopping với mẹ.
Bệnh viện đã ra ba tờ báo t.ử.
Anh cả gọi tới, giọng mệt mỏi:
“Bình Bình, ba sắp không qua khỏi rồi. Bệnh viện hỏi có muốn dùng biện pháp cấp cứu mạnh để kéo dài sự sống hay không.”
Tôi nhìn mẹ.
Cả hai chúng tôi chỉ cần một giây.
“Từ chối. Chuyển sang điều trị giảm đau.”
Sau đó, ba ra đi vào rạng sáng hôm sau.
Chiều cùng ngày, t.h.i t.h.ể được hỏa táng ngay.
Lý Viện xin phép ra tù dự lễ tang thì bị từ chối.
Trịnh Châu có đến, nhưng bị bảo vệ chặn ngoài cổng.
Ở lễ tang, có vài phụ nữ lạ mặt lao đến làm ầm, tự xưng là nhân tình của ba, thậm chí có người dắt cả con đòi chia gia sản.
Anh cả bị kéo đến tối tăm mặt mũi.
Mẹ lúc này mới đứng ra.
“Những năm qua, Trịnh Thư Hòa đã tiêu không ít tiền vào các cô.” – Mẹ nói chậm rãi nhưng cực kỳ sắc bén.
“Tôi tuy đã ly hôn, nhưng số tiền đó là tài sản trong thời kỳ hôn nhân, tôi hoàn toàn có quyền đòi lại. Nếu các cô còn quấy rầy con trai tôi, tôi sẽ kiện ra tòa yêu cầu truy thu toàn bộ tiền tặng trong thời gian hôn nhân”
Dạo này tôi lại bắt đầu ôn tập luật, mẹ ở bên cũng thuộc kha khá điều khoản, đặc biệt là Luật Hôn nhân.
Mẹ nói tiếp khóe miệng nhếch lên:
“Luật Hôn nhân quy định, một bên không được tự tiện xử lý tài sản chung trong hôn nhân. Bên kia có quyền thu hồi. Nếu không phục thì ra tòa. Nhưng tôi nhắc trước, khi khởi kiện, thuế vụ cũng sẽ rất quan tâm đến việc các cô đột ngột có tài sản lớn”
Mấy người phụ nữ kia biến sắc.
Từng người từng người cuốn túi bỏ đi, họ thà nhịn nhục còn hơn sạch túi.
Anh cả đứng bên cạnh, mặt lúng túng.
Trong lúc anh đang bị dồn tới chân tường, thì người duy nhất bảo vệ anh vẫn là mẹ.
“Anh thấy rồi chứ?” – tôi nhìn anh.
“Người mà anh luôn xem thường mãi mãi vẫn là người đứng thẳng bảo vệ gia đình này”
Anh cúi đầu, lí nhí:
“Mẹ mạnh mẽ hơn anh tưởng”
Tôi mỉm cười:
“Mẹ luôn mạnh mẽ. Chỉ là suốt ba mươi năm qua, vì chúng ta, nên bà phải giấu đi tất cả những nanh móng vuốt”
Tới lúc này, trong kế hoạch trả thù của tôi chỉ còn một người chưa bị giải quyết.
Từ ngày Lý Viện vào tù, tôi đã thuê thám t.ử theo dõi Trịnh Châu 24/7.

