Tôm hùm Boston, súp vi cá hải sâm thượng hạng, cùng hai hộp bánh trôi thủ công được đóng gói tinh tế.

Lý Mộng ngửi thấy mùi lập tức sáng cả mắt: “Cái này… là cơm tất niên mang đến sao?”

Mẹ tôi không đáp, quay sang nhìn mẹ chồng:

“Thông gia, tôi nghe nói, Tết mà ăn đồ mặn là trái với quy củ nhà bà à?”

Mẹ chồng nghe thấy câu hỏi của Lý Mộng như bị tát một bạt tai giữa mặt.

“Thì đúng thế!” Bà ta nghênh cổ lên, cố giữ khí thế,

“Nhà họ Lý chúng tôi bao đời nay ăn Tết là phải ăn đồ ngọt, tượng trưng cho năm mới ngọt ngào hạnh phúc. Nó cứ cố ý làm món mặn, chẳng phải có ý đồ gì xấu sao!”

“Bà đừng tưởng mang chút đồ ăn là có thể lên mặt ở đây! Nói cho bà biết, căn nhà này tiền đặt cọc là nhà tôi trả! Tôi muốn đuổi ai đi là đuổi!”

Ba chồng kéo tay áo mẹ chồng: “Bớt nói lại đi mà…”

“Tôi sao phải bớt! Con gái nhà bà gả đến đây là sống nhờ sống gửi đấy!”

“Không thích ăn đồ ngọt à? Được thôi, ngoài kia nhà hàng đầy món mặn, các người ra đó ăn, bao nhiêu tôi trả hết!”

Nhìn mẹ chồng tức đỏ mặt tía tai, mẹ tôi bỗng bật cười.

“Hơ, thông gia đúng là hào phóng thật đấy.”

“Nhưng mà bà vừa nhắc tới chuyện nhà cửa, vậy chi bằng hôm nay chúng ta tính sổ cho rõ ràng đi.”

3

“Thông gia à, Tết nhất mà nhắc tới tiền nong nhà cửa, mất vui quá.”

Ba chồng giật giật khóe mắt, cố gắng đánh trống lảng.

“Nếu mẹ Hiểu Vân mang tới nhiều món ngon như thế, vậy thì đừng để uổng phí. Hiểu Vân, mau đem tôm hùm và súp hải sâm đi hâm nóng lại, cả nhà mình cùng ăn bữa cơm đoàn viên vui vẻ nhé!”

Tôi còn chưa kịp động tay, mẹ tôi đã giữ chặt hộp quà:

“Tôi nói rồi, hôm nay tôi đến là để tính sổ, chứ không phải đi làm từ thiện.”

“Hơn nữa, con gái tôi ở nhà các người đến cái bánh trôi cũng không được ăn, giờ lại muốn ăn tôm hùm tôi mang đến?”

“Thông gia, bà nói thế là không đúng rồi. Hiểu Vân, mau rót ly nước cho mẹ uống, hạ hỏa chút nào.”

Ba chồng mặt đỏ gay, quay sang tôi khẩn khoản.

Tôi nhìn dáng mẹ mình ngồi thẳng tắp, từ lúc bước vào đến giờ chưa uống lấy một ngụm nước, chỉ lo đứng ra bảo vệ cho tôi.

Lòng tôi không khỏi chua xót.

Trước đây ba mất sớm, mẹ một mình bươn chải trên thương trường, chưa từng để tôi chịu thiệt. Giờ tôi lấy chồng rồi, vậy mà còn để mẹ phải ra mặt thay mình.

Cuộc sống như thế này, tôi không muốn chịu đựng thêm một ngày nào nữa.

Tôi lấy một chai nước khoáng từ túi mẹ ra: “Mẹ, uống cái này đi, khỏi bị người ta nói là lợi dụng.”

Mặt Lý Minh Hạo lập tức tối sầm, đang định mở miệng thì Lý Mộng đã không nhịn được.

Cô ta như thể không nhìn ra tình hình, cười toe toét lại gần:

“Dì ơi, tôm hùm dì mang đến to thật đó, đúng là đồ ngoại nhập có khác.”

“Chị dâu à, chị đem hấp lại đi, đúng lúc anh em mua chai rượu ngon, mình vừa ăn vừa trò chuyện, hiểu lầm gì ngồi bàn ăn nói hết là xong ấy mà.”

Lý Mộng giơ tay định chọc vào hộp.

“Bốp!”

Mẹ tôi vỗ mạnh vào tay cô ta: “Ôi chà, đây chẳng phải là Lý Mộng sao? Nghe nói ở nhà cô chưa bao giờ bén mảng vào bếp nhỉ?”

“Sao, muốn ăn tôm hùm? Tự đi hấp đi.”

“À… dì đúng là biết nói đùa…”

“Đùa với cô làm gì?” Mẹ tôi cười tươi rói nhìn cô ta,

“Chị dâu cô hầu hạ cô bốn năm trời, nấu cơm đưa tiền, giờ bảo cô động tay chút xíu mà cũng không cam lòng à?”

Lý Mộng hoảng hốt nhìn sang mẹ chồng cầu cứu, nhưng ba chồng đã nhanh hơn, kéo cô ta lại:

“Bà nó, cả Minh Hạo, Mộng Mộng, đi theo tôi xuống siêu thị dưới nhà mua ít nước ngọt với rượu, nhanh lên, đừng để thông gia đợi lâu.”

“Bố, con không đi, con muốn ăn…” Lý Mộng còn định nấn ná.

Nhưng ba chồng đã không cho cãi, kéo cả ba người ra cửa.

4

Trong nhà, tôi cuối cùng không kìm được nỗi ấm ức, ôm chặt lấy mẹ:

“Mẹ, cảm ơn mẹ. Nếu không nhờ mẹ chuẩn bị sẵn, con thật sự…”

“Đứa ngốc, mẹ là mẹ con mà.”

Mẹ tôi vỗ vỗ lưng tôi, viền mắt đỏ hoe:

“Những năm qua, mẹ biết con toàn báo tin vui chứ không kể khổ, nhưng không ngờ chúng lại bắt nạt con đến mức này.”

“Con nghĩ kỹ rồi, mẹ ạ.” Tôi ngẩng đầu, ánh mắt kiên định chưa từng có:

“Con biết mình phải làm gì.”

Chẳng bao lâu sau, cửa mở ra.

Mẹ chồng cùng mấy người kia thấy mẹ tôi vẫn ngồi ở vị trí chính giữa, nét mặt đều có chút gượng gạo.

“Ồ, thông gia còn ở đây à?” Bà ta gượng cười, khách sáo hỏi han.

Chỉ nhận được một tiếng “Ừm” lạnh nhạt.

Không khí có chút ngột ngạt. Có lẽ vì muốn khỏa lấp sự chột dạ, Lý Mộng tiện tay bật TV.

“Giá nhà tại khu trung tâm thành phố tiếp tục tăng cao, đặc biệt là khu Kim Tú Hoa Đình, giá trung bình đã vượt mốc 50.000 tệ/m²…”

“Kim Tú Hoa Đình? Đấy chẳng phải khu nhà mình sao?”

Lý Mộng không giấu nổi vẻ tham lam trong giọng nói:

“Mẹ ơi, anh ơi, căn nhà này giờ chắc phải mấy triệu tệ rồi nhỉ?”

Nghe đến đó, mẹ chồng tôi lập tức ưỡn ngực thẳng lưng:

“Tất nhiên rồi! Năm đó mua căn này, mẹ với bố mày vừa nhìn đã ưng ngay! Bây giờ giá tăng gấp mấy lần, sau này đều để lại cho hai đứa.”

“Đúng rồi đúng rồi, vẫn là bố mẹ nhìn xa trông rộng.” – Lý Minh Hạo phụ họa theo.

Đúng lúc này, mẹ tôi lặng lẽ nhét vào tay tôi một chiếc túi tài liệu.

“Lúc nào một mình thì xem.”

Bà nhìn tôi thật sâu, có lẽ sợ làm tôi ngại, liền vội vã rời đi.

Trước khi đi, mẹ chồng vẫn không quên mỉa mai:

“Vài con tôm hùm thì đã sao, nhà tôi mà tăng giá nhà lên, muốn ăn gì chẳng được?”

Sau bữa tối, tôi cuối cùng cũng có cơ hội mở túi tài liệu ra xem.

Bên trong là một bản tuyên bố từ nhiều năm trước, và một bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.

Dưới ánh trăng bên ngoài cửa sổ, ký ức về việc mua căn nhà năm ấy ùa về trong đầu.

Năm đó, tôi vì giận mẹ nên nhất quyết đòi kết hôn “tay trắng” với Lý Minh Hạo – người được gọi là “có tiềm năng”.

Và rồi, căn nhà cưới trở thành vấn đề nan giải nhất. Mẹ chồng xòe hai tay, bảo có bán hết gia sản thì cũng chỉ góp được 50.000 tệ.