“Ly hôn. Con để tôi nuôi. Còn anh — tay trắng ra đi.”

“Hiểu Vân… em tàn nhẫn quá rồi đấy…”

“Chỉ vậy thôi. Ba ngày không ký, gặp nhau tại tòa.”

Tôi dứt khoát cúp máy, ném điện thoại lên bàn.

Mẹ từ bếp mang ra chén tổ yến vừa chưng xong:

“Thật không để cho họ chút đường lui à?”

“Để đường cho họ, chẳng khác nào tự đào hố chôn mình.”

Tôi nhận lấy chén yến, ánh mắt cương quyết:

“Mẹ, con đã nghĩ kỹ rồi.”

Ba ngày sau, Lý Minh Hạo hẹn gặp tôi ở quán cà phê dưới cục dân chính.

Hắn ngồi đối diện tôi, râu ria xồm xoàm, mắt hõm sâu, cả người như già đi mười tuổi.

“Hiểu Vân, chúng ta… thật sự không thể quay lại sao?”

“Anh nghĩ sao?”

Tôi nhấp một ngụm cà phê, vị đắng sau cùng có chút hậu ngọt.

Tôi đẩy một xấp giấy tờ tới trước mặt hắn:

“Đây là thỏa thuận ly hôn. Tôi đã ký rồi.”

Hắn run tay nhận lấy.

Điều khoản rõ ràng:

Quyền nuôi con thuộc về người mẹ.

Người cha hàng tháng phải chu cấp 3.000 tệ.

Có quyền thăm nom định kỳ.

Hắn nhìn chằm chằm con số 3.000, khóe môi nhếch lên nụ cười chua chát.

Đối với người thu nhập cả triệu tệ mỗi năm như tôi, đây là một sự mỉa mai tượng trưng.

Nhưng với kẻ lương tháng bốn ngàn như hắn, lại là gánh nặng nghiệt ngã.

“Em… thật độc ác.”

“Kẻ tám lạng, người nửa cân.”

Hắn cầm bút, tay run lẩy bẩy, nhưng cuối cùng vẫn ký tên.

Hai mươi phút sau, chúng tôi bước ra khỏi cục dân chính, cầm tờ giấy chứng nhận ly hôn.

Đứng trên bậc thềm, hắn bất chợt gọi tôi lại:

“Hiểu Vân, anh hỏi em một câu cuối cùng được không?”

“Câu gì?”

Tôi dừng bước, không quay đầu.

“Nếu… anh nói là nếu… hôm đó lúc em ăn bánh trôi, anh lên tiếng bênh em, thì liệu chúng ta có đến bước này không?”

Gió thổi xào xạc qua ngọn cây.

Tôi nhìn người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình, nở nụ cười chân thành nhất trong bốn năm qua.

“Lý Minh Hạo, anh nói đúng.”

“Chỉ tiếc… trên đời này, không có chữ ‘nếu’.”

Hắn cúi đầu, vai run lên bần bật. Giây phút đó, tôi biết hắn đã thật sự hối hận.

Nhưng sự hối hận ấy — quá muộn, cũng quá nhẹ.

Tôi xoay người bước xuống bậc thềm, tiếng gót giày gõ xuống mặt đất vang vọng, dứt khoát.

Phía trước, mẹ đang dắt con tôi đứng bên xe chờ.

Ánh nắng rọi lên người họ.

Đó — mới là tương lai mới thật sự thuộc về tôi.

HẾT