Tôi cũng vẫy tay: “Tạm biệt con.

Tôi xoay người rời đi, nhưng vẫn luôn cảm thấy phía sau có một ánh nhìn gay gắt như thiêu đốt bám theo.

11

Hai mươi phút sau tan ca.

Tôi từ trung tâm đi ra, chiếc Maybach đó vẫn đậu trước cổng.

Cửa kính xe hạ xuống.

Hạ Thừa Châu tay đặt trên vô lăng, quay đầu nhìn tôi, giọng nhàn nhạt:

“Con bé cứ nằng nặc đòi cô đi cùng nó mừng sinh nhật.”

Tôi nhìn vào ghế sau, nơi Cháo Cháo đang ngồi.

Con bé “hử” một tiếng, nghiêng đầu hỏi:

“Ơ chú nhỏ, không phải chú nói…”

Hạ Thừa Châu khẽ chậc một tiếng, ngắt lời:

“Ở đây không được đậu xe.

“Lên xe trước đã rồi nói sau.”

Sợ nếu chần chừ thì xe sẽ bị dán vé phạt, tôi vội vàng bước lên xe.

Nhưng khi thấy khóe môi Hạ Thừa Châu khẽ cong qua gương chiếu hậu, tôi mới chợt nhận ra…

Chiếc xe này đã đậu ở đây khá lâu rồi.

Muốn dán vé thì chắc cũng dán từ lâu rồi nhỉ…

12

Tôi định tìm cơ hội mở miệng, bảo Hạ Thừa Châu thả tôi xuống ở ngã rẽ nào đó.

Nhưng Cháo Cháo lại ôm lấy tay tôi, dụi dụi đầu vào vai:

“Năm nay sinh nhật con không chỉ có mỗi con với chú nhỏ nữa rồi~”

Lời định nói nghẹn nơi cổ họng, không sao thốt ra được.

Suốt bữa tối, Cháo Cháo cười rạng rỡ, ánh mắt cong cong.

Hoàn toàn khác hẳn vẻ mặt u sầu buổi sáng.

Có lẽ vì quá phấn khích nên kiệt sức, trên đường về con bé tựa vào người tôi ngủ thiếp đi.

Người đàn ông nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

Lúc cất tiếng, giọng anh ta rất thấp:

“Bố mẹ con bé làm việc ở công ty nước ngoài, gần như không có tình cảm gì.”

“Ngay cả hôm nay là sinh nhật nó, họ cũng quên.”

Hạ Thừa Châu hiếm khi không mang vẻ bất cần như mọi khi.

“Đường Tư Cẩn, cảm ơn cô đã tặng quà và cùng con bé mừng sinh nhật.”

Cháo Cháo ngủ rất say, còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ.

Tôi đưa tay khẽ vuốt má con bé.

Nhẹ giọng nói:

“Tôi thích Cháo Cháo. Được chơi với con bé cũng khiến tôi vui.”

Chiếc xe chạy rất êm.

Nửa chặng sau, trong xe yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng bánh xe lăn trên mặt đường.

Tôi ngẩn người nhìn ra ngoài, những ánh đèn neon lướt qua cửa sổ một cách vội vã.

Đột nhiên thấy cuộc đời thật trớ trêu.

Tôi đã yêu Lục Tinh Ngôn suốt sáu năm bằng tất cả những gì có thể, mà thằng bé lại không hề muốn

tôi ở bên trong ngày sinh nhật.

Còn một cô bé chỉ mới quen một tháng—

Lại trân trọng ôm món quà tôi tặng, nói đó là món quà mà nó thích nhất.

Xe chạy chậm lại.

Tâm trí tôi cũng dần quay trở về.

Hạ Thừa Châu dừng xe dưới nhà tôi.

Tôi nhẹ nhàng đặt Cháo Cháo xuống, chào tạm biệt rồi mở cửa bước xuống.

Hạ Thừa Châu cũng xuống xe theo, gọi tôi lại từ phía sau:

“Đường Tư Cẩn.

Tôi quay đầu, “Còn chuyện gì sao?”

Ánh mắt người đàn ông đen sâu đến mức không phản chiếu nổi bất kỳ cảm xúc nào.

“Đừng thích Lục Dận nữa.”

“Anh ta không tốt với cô.”

Tôi đứng đó sững sờ, không ngờ anh ta lại nói ra điều như vậy.

Tỉnh lại thì chiếc xe đã đi xa, chỉ còn lại ánh đèn hậu phía xa.

Lúc đó tôi mới chậm rãi nhận ra—Hạ Thừa Châu hình như… không còn ghét tôi như trước nữa.

13

Sau đó, gần như ngày nào cũng là Hạ Thừa Châu đến đón Cháo Cháo tan học.

Các giáo viên khác trong trung tâm bắt đầu tranh nhau nhiệm vụ tiễn học sinh ra cổng.

Tôi thì ở lại văn phòng để chấm bài vẽ.

Một ngày nọ tan ca, chiếc Maybach quen thuộc lại xuất hiện trước cổng.

Tôi nhìn qua cửa kính xe.

Không thấy Cháo Cháo đâu.

Có lẽ Hạ Thừa Châu đã đưa con bé về nhà rồi quay lại.

“Cô ghét tôi đến vậy sao? Không muốn gặp tôi luôn à?”

Tôi không biết có phải mình hoa mắt không…

Người đàn ông cao gần 1m87 đứng trước mặt đây hình như đang… tủi thân?

Tôi chậm chạp “Hả?” một tiếng.

“Chẳng phải mấy ngày nay cô né mặt vì tôi tới đón Cháo Cháo sao?”

Tôi lắc đầu, giải thích:

“Mấy hôm nay phân công đón học sinh đều không đến lượt tôi.

Hạ Thừa Châu hừ khẽ một tiếng.

Như thể nói: ai mà tin nổi.

Nhưng rất nhanh, anh ta lại lạnh mặt nói:

“Tôi đợi cô cả buổi, vẫn chưa được ăn gì

“Đói muốn chết.”

Tôi nhìn anh ta ngơ ngác: “Anh đợi tôi làm gì?”

“Cô quản tôi à?”

Anh ta đột ngột nổi quạu: “Tôi thích thì đợi đấy.”

Giọng điệu kiên quyết đó khiến tôi suýt tin là do mình sai.

Tôi do dự hỏi:

“Vậy… hay là tôi mời anh ăn tối?”

Hạ Thừa Châu lập tức quay người, mở cửa ghế phụ cho tôi.

“Lên xe.”

“Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ dùng bữa ở nhà hàng tôi đặt.” “Bây giờ đi là vừa.”

Tôi: “???”

14

Xe dừng trước cửa nhà hàng.

Tôi vừa định mở cửa xe thì nhìn thấy bóng dáng Lục Tinh Ngôn.

Đi bên cạnh là Lục Dận và Tống Thiển.

Lục Tinh Ngôn đang nói chuyện với một cô bé cùng tuổi.

Cô bé hỏi:

“Lục Tinh Ngôn, đây là mẹ cậu à?”

“Wow, đẹp như minh tinh ấy nhỉ!”

Lục Tinh Ngôn mím môi, như thể đang lưỡng lự không biết nên trả lời thế nào.

Cô bé kia lại nghiêng đầu, tò mò nhìn chằm chằm.

“Nhưng mà, tớ nhớ lần trước đến trường đón cậu là một dì nhìn hơi quê mùa ấy”

“Vậy rốt cuộc ai mới là mẹ cậu thế?”

Thì ra lý do Lục Tinh Ngôn không muốn tôi đón nó tan học là vì chuyện này.

Lúc ở nhà họ Lục, tôi rất ít ra ngoài.

Cũng chẳng mấy quan tâm đến ăn mặc.

Thường xuyên chỉ mặc đồ ở nhà, đơn giản mộc mạc.

Chỉ có một lần tài xế xin nghỉ, tôi mới tự đi đón con.

Về đến nhà, thằng bé giận tôi âm ỉ suốt mấy ngày liền.

Nghe đến đó, Lục Tinh Ngôn vội nắm lấy tay Tống Thiển.

“Tất nhiên, tất nhiên đây mới là mẹ của tớ rồi.”

“Còn người lần trước là… dì giúp việc nhà tớ thôi.”

Nói đến cuối, giọng thằng bé càng lúc càng nhỏ.

Tống Thiển coi như ngầm chấp nhận danh xưng đó, mỉm cười ngồi xuống chào cô bé kia.

Lông mày Lục Dận khẽ nhíu lại, như muốn nói điều gì—

Nhưng vẫn giữ im lặng.

Một tràng cười khẽ vang bên tai tôi.

Hạ Thừa Châu híp mắt:

“Đường Tư Cẩn, cô sinh ra một đứa con vô ơn thật đấy.”

Cảnh tượng này tôi đã lường trước phần nào.

Nhưng khi tận mắt chứng kiến, vẫn không thể bình tĩnh nổi.

Tôi thu ánh nhìn lại, khẽ hỏi anh:

“Hay mình đổi chỗ khác ăn nhé?”

“Được.”

“Nhưng đợi chút.”

Hạ Thừa Châu tháo dây an toàn rồi bước xuống xe.

Lúc anh ta tiến về phía ba người họ, cô bé kia đã rời đi.

“Trùng hợp quá nhỉ, tổng giám đốc Lục.”

“Dẫn bạn gái và con trai đi ăn à?”

Ánh mắt Lục Dận lạnh lùng: “Không liên quan đến cậu, Hạ thiếu.

Hạ Thừa Châu vẫn ung dung, chẳng để tâm đến thái độ của anh ta:

“Đừng căng thẳng thế, tổng Lục.”

“Tôi chỉ muốn chúc mừng anh và cô Tống, sắp có hỷ sự rồi.”

Anh ta mỉm cười: “À mà này…

“Nghe nói Đường Tư Cẩn đã hoàn toàn cắt đứt với hai người rồi.”

“Cũng tốt.”

“Không chỉ hai người cha con các anh được giải thoát, mà cô ấy cũng vậy.

“Mới 27 tuổi, còn trẻ, sau này sẽ cưới người xứng đáng hơn, thậm chí sinh thêm một đứa con đáng

yêu hơn. Biết đâu, sẽ sống hạnh phúc hơn nhiều so với những năm tháng ở cạnh hai người.”

I