Nhưng ngay lúc ấy, giọng của Lục Tinh Ngôn vang lên trong điện thoại, xác nhận mọi lời tôi vừa nói.
“Ba ơi! Con hết sốt rồi nè!”
“Mai con có thể đi chơi với dì Thiển Thiển rồi đúng không?!”
Lục Dận nuốt khan một cái, yết hầu khẽ chuyển động: “Đường Tư Cẩn, em nghe anh nói…
Tôi ngắt máy.
Xuống tàu ở trạm kế tiếp.
Gạt bỏ cuộc điện thoại vừa rồi ra khỏi đầu.
6
Lục Tinh Ngôn khựng lại khi nghe thấy nhắc đến mẹ.
Không còn tiếp tục nói về Tống Thiên nữa.
Mà kéo kéo ống quần của Lục Dận, hỏi:
“Ba ơi, có phải điện thoại lúc nãy là mẹ gọi không?”
Lục Dận khẽ gật đầu.
“Ơ, có phải ba nói với mẹ là con bị bệnh nên mẹ muốn về thăm con không ạ?”
Lục Dận nhìn vào đôi mắt tròn xoe đáng yêu của con trai.
“Nếu vậy thì để con đeo khẩu trang đã, kẻo lây cho mẹ mất.”
“Lần khác lại đi chơi với dì Thiển Thiển cũng được.
Mới một tuần không gặp.
Dường như nó cũng không còn phản cảm khi nghĩ đến việc gặp lại mẹ nữa.
Lục Dận mím chặt môi: “Mẹ đang làm thêm.
“Ba không bảo mẹ quay về.”
Trên trán Tinh Ngôn vẫn còn dán miếng hạ sốt, nghe vậy thì chớp chớp mắt.
“Vậy… vậy đi tìm dì Thiển Thiển trước cũng được…
Nó không tỏ ra buồn bã gì mấy.
Dù sao thì mẹ chắc chắn sẽ quay lại thăm nó thôi.
Từ nhỏ tới lớn, mỗi khi nó ốm, người lo nhất luôn là mẹ.
Chỉ là hơi ngạc nhiên một chút.
Bởi vì trước đây, dù mẹ có đang ở nước ngoài, chỉ cần biết nó bệnh là sẽ lập tức bay xuyên đêm về.
7
Sau một tuần đi làm, tôi đã dần thích nghi với công việc.
Dù Hạ Thừa Châu chưa từng xuất hiện lần nào.
Để tránh rắc rối, mỗi lần phụ huynh đến đón con ở cổng, tôi đều trốn trong văn phòng để chấm bài.
Chỉ duy nhất một lần, hôm đó Cháo Cháo xin nghỉ.
Tôi theo đồng nghiệp ra ngoài tiễn học sinh tan lớp.
Bình thường, tôi luôn cố gắng cư xử công bằng với tất cả học sinh.
Nhưng không hiểu sao, cô bé ấy vẫn nhận ra sự khác biệt.
8
Hôm đó, tâm trạng của Cháo Cháo rõ ràng không tốt.
Trong giờ ra chơi, cô bé chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mấy cậu bé chạy giỡn trong hành lang vô tình va vào cô bé.
Rồi chẳng ai xin lỗi mà cứ thế chạy đi.
Tôi lập tức chạy lại, ngồi xổm trước mặt cháu: “Cháo Cháo, con không sao chứ?”
“Có bị đau ở đâu không, cho cô giáo xem nào.”
Cô bé ôm lấy đầu gối không cho tôi xem, rồi quay đầu đi.
“Không cần làm phiền cô đâu.”
“Con sẽ mượn băng cá nhân từ giáo viên khác.”
Tôi hơi sững lại, dịu giọng nói: “Cô Đường cũng có mà
“Con không cần của cô.”
“1
Cái đầu tròn trịa của cô bé hơi ngẩng lên, toát ra vẻ cứng đầu.
“Con biết cô không thích con, nên cũng không cần giả vờ tốt với con.”
Tôi ngạc nhiên: “Cô chưa bao giờ không thích con cả.”
“Con ngoan ngoãn, lễ phép, lại có năng khiếu vẽ.”
“Cô làm sao mà không thích con được chứ.”
Cháo Cháo liếc nhanh tôi một cái.
Rồi lập tức quay đầu, hừ nhẹ một tiếng.
“Lần trước cô Lý nhờ cô đưa con về, cô vừa nghe là con thì không muốn đi.”
“Rồi mấy hôm trước, buổi trưa con không muốn ăn với mấy cô giáo kia nên ngồi ăn cạnh cô, mà cô ăn xong liền chạy mất tiêu.”
“1
Nhắc đến chuyện đó, có vẻ cô bé lại nhớ lại cảnh hôm ấy.
Má phồng phồng lên vì tức, quay sang trách tôi:
“Chưa từng có ai ghét con như vậy!”
“Nếu cô không thích con, con cũng sẽ không thích cô nữa!”
Tôi hơi ngượng.
Hôm đó trong căn tin, tôi còn tưởng mình đã rất kín đáo.
Cháo Cháo mang bát cơm ngồi xuống đối diện tôi.
Không nhìn tôi, chỉ lẩm bẩm:
“Các cô ấy ồn ào quá, toàn hỏi chuyện chú nhỏ của con.”
Tôi liền dịch khay cơm ra, nhường chỗ cho con bé.
Nhưng chưa đầy nửa phút sau, đồng hồ điện thoại của cháu reo lên.
Là Hạ Thừa Châu gọi đến.
Tôi lập tức thấy căng thẳng, vội ăn cho xong rồi đứng dậy bỏ đi.
Tôi không biết giải thích sao, chỉ đành nhìn thẳng vào cô bé, nghiêm túc nói từng chữ:
“Cô sai rồi, từ nay sẽ chờ con ăn cơm xong, cũng sẽ đưa con về nữa…”
“Nhưng thật lòng, cô không hề ghét Cháo Cháo.”
Cô bé quay nửa mặt lại.
Gương mặt tròn trĩnh, nhìn hơi giống Shin – Cậu Bé Bút Chì.
“Thật không đó?”
Công chúa Cháo Cháo kiêu hãnh hỏi tôi:
“Thật không đó?”
“Thật mà.” Tôi cam đoan.
Cô bé chìa hai tay ra, mặt nghiêm nghị:
“Vậy thì phải bế.”
“Cháo Cháo đau chân.”
Vết trầy ở đầu gối lộ ra.
Tôi bế con bé lên, đưa về văn phòng để sát trùng và bôi thuốc.
Sau đó quay lại lớp, gọi cậu bé vừa xô ngã Cháo Cháo đến xin lỗi.
Cháo Cháo nhìn tôi chớp chớp mắt, môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhỏ.
Đó là dấu hiệu cho thấy con bé sẵn sàng giảng hòa với tôi rồi.
9
Giờ nghỉ trưa, tôi lật lại hồ sơ của Cháo Cháo xem lần nữa.
Ánh mắt dừng lại ở dòng ngày sinh.
Hôm nay… . là sinh nhật của con bé.
Cả ngày u sầu chắc cũng vì chuyện này.
Tôi nhớ lại hình chú thỏ nhỏ trên túi đựng bút của con bé, cả móc khóa thỏ treo trên cặp sách.
Tranh thủ trước khi tan học, tôi đã vội vàng đan một con thỏ tai dài mini. Chiếc váy trên thỏ cũng giống chiếc mà Cháo Cháo đang mặc hôm nay.
“Cháo Cháo nè chúc mừng sinh nhật nhé.”
Con bé ngơ ra hai giây: “Cô thỏ này là con hả?”
Tôi cong mắt, gật đầu: “Đáng yêu giống hệt con luôn.”
“Cảm ơn cô Đường, con thích lắm.
Cô bé nhận lấy món quà một cách dè dặt, khuôn mặt vẫn không biểu hiện nhiều cảm xúc.
“Không có gì, về lớp học tiếp nha.”
Cháo Cháo đi được hai bước, lại quay đầu lại.
“Cô cúi xuống đi.”
Con bé vẫy tay với tôi.
Tôi làm theo, ngồi xuống.
“Sao thế? Con còn muốn nói gì với cô à?”
Giây tiếp theo, đôi môi mềm mại của con bé chạm nhẹ vào má tôi.
“Đây là món quà đầu tiên con nhận được hôm nay.
“Cũng là món con thích nhất.”
Con bé rúc rích bên cạnh tôi, ánh mắt không giấu nổi niềm vui.
“Cô Đường, cô thấy chú nhỏ của con đẹp trai không?”
“Con cho cô số điện thoại của chú nha, xem như quà cảm ơn cô thỏ luôn!”
Cảm giác ấm áp vừa dâng lên trong lòng lập tức như bị tạt một gáo nước lạnh. “…Thôi, không cần đâu.”
10
Sau khi biết hôm nay không phải Hạ Thừa Châu đến đón.
Tôi đã đồng ý đưa Cháo Cháo về.
Nhưng khi đến cổng trung tâm, vừa nhìn thấy người đàn ông dựa vào chiếc Maybach, tôi như bị sét đánh.
“Chú nhỏ ơi, sao hôm nay chú lại đến đón con vậy?”
Ánh mắt người đàn ông từ từ rời khỏi gương mặt tôi.
Liếc nhìn Cháo Cháo, anh ta nói: “Dẫn nhóc đi ăn mừng sinh nhật chứ sao.”
“Yeah!” Cô bé nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Tôi gượng gạo mở lời: “Chào phụ huynh của Cháo Cháo, tôi…”
“Thật bất ngờ đấy.
Anh ta cắt lời tôi, nở một nụ cười như có như không.
“Lục Dận đúng là biết cách ngược đãi phụ nữ của mình, để cô phải ra ngoài đi làm.”
Để tránh anh ta nhắc đến tôi trước mặt Lục Dận sau này gây hiểu lầm.
Tôi chủ động giải thích:
“Tôi đã rời khỏi nhà họ Lục rồi.”
“Công việc này không liên quan gì đến anh Lục cả.”
Ánh mắt Hạ Thừa Châu thoáng trầm xuống.
“Là vì Tống Thiển à?”
“Bọn họ bắt nạt cô hả?”
Tôi không muốn nói chuyện này với Hạ Thừa Châu, coi như không nghe thấy gì.
“Nếu anh không có chuyện gì liên quan đến Cháo Cháo, tôi xin phép quay lại văn phòng.”
Cháo Cháo ngơ ngác vẫy tay nhỏ xíu.
“Tạm biệt cô giáo nha.”

