10
Ánh mắt mẹ chồng lóe lên tia hung dữ:
“Tôi sớm đã đoán cô không dễ gì ngoan ngoãn quay về. May mà ba chúng tôi đã bàn sẵn đối sách, nếu cô muốn bỏ chạy, thì trói cô lại trong nhà.”
Họ… muốn giam giữ tôi?!
Tôi thật quá chủ quan, đã đánh giá thấp nhân tính của bọn họ.
Trần Hạo cầm sợi dây thừng, từng bước tiến về phía tôi:
“Là em ép anh, chính em không nên nhắc đến chuyện ly hôn.”
Chị chồng xông tới giật lấy điện thoại của tôi:
“Em còn nói nhảm với nó làm gì, mau bảo nó nói mật khẩu đi!”
Trần Hạo nhìn tôi, cười lạnh lẽo đầy rợn người:
“A Vân, đừng sợ. Chỉ cần em ngoan ngoãn ở nhà, giao hết tiền tiết kiệm ra thì sẽ không có chuyện gì đâu. À phải, còn Niệm Niệm nữa, lát anh đi đón con giúp em.”
Tôi trừng mắt giận dữ hét lên:
“Đồ súc sinh! Đó là con gái anh đấy!”
Cùng lúc đó, cảnh sát xông vào.
“Cảnh sát đây! Hiện nghi ngờ các người có hành vi mưu sát không thành. Mời ba người theo chúng tôi về đồn hợp tác điều tra.
Sắc mặt ba người kia lập tức tái mét, không ngờ tôi lại gọi cảnh sát từ trước.
Mẹ chồng lắp bắp:
“Cảnh sát ơi, các anh hiểu lầm rồi, bọn tôi chỉ định dọa vợ nó tí thôi, sao có thể giếc người được!”
Chị chồng cũng hét lên:
“Phải đó! Các người tự tiện xông vào nhà dân là xâm phạm tư gia! Tôi sẽ kiện các người!”
Cảnh sát bình thản nói:
“Dù thế nào, hành vi phạm tội của các người đã quá rõ ràng. Muốn kiện chúng tôi? Cứ việc ra tòa?
Mẹ chồng gào lên lí nhí:
“Cô, cô có chứng cứ gì? Tôi nói cho cô biết, đây là xã hội pháp trị, vu khống người khác cũng phải ngồi tù đấy!”
Cảnh sát móc từ túi ra một chiếc điện thoại khác, là của tôi, trên màn hình đang hiển thị hình ảnh giám sát thời gian thực của căn nhà.
“Đúng vậy, vì là xã hội pháp trị nên mới phải dùng luật pháp để trị các người. Toàn bộ hành vi và lời nói của các người đã được ghi lại hết rồi.”
Trần Hạo kinh hoàng nhìn tôi:
“Em… em lắp camera giám sát trong nhà từ bao giờ?!”
Tôi liếc anh ta đầy khinh bỉ:
“Đúng thế. Anh tưởng tôi ngu chắc? Trước khi đến đây tôi đã báo cảnh sát rồi. Chỉ cần camera ghi lại các người có hành vi đe dọa là họ sẽ lập tức xông vào”
Hơn nữa, tôi vốn đã định kiện họ.
Trước đó mẹ chồng và chị chồng từng lẻn vào phòng tôi, lấy trộm không ít trang sức đem bán, trong điện thoại tôi có đủ bằng chứng.
Dù họ không đồng ý ly hôn, mấy hôm nữa họ cũng sẽ nhận được trát hầu tòa vì tôi kiện dân sự, giờ thì… sớm vào tù coi như nếm mùi trước.
Trần Hạo tức giận xông lên định đánh tôi, bị hai cảnh sát lập tức ngăn lại.
Mẹ chồng bỗng dưng bật khóc nức nở:
“Nhà này đúng là bất hạnh mà! Ông ơi, ông xuống đây mà xem, cái con đàn bà này phá tan cái nhà này rồi, ông làm ma cũng đừng tha cho nó!”
Chị chồng giãy giụa gào thét:
“Không phải tôi! Là họ xúi tôi làm! Tôi không thể vào tù, vào tù thì con tôi coi như xong đời, chồng tôi chắc chắn sẽ bỏ tôi mất! Hu hu hu…”
Cảnh sát không để tâm đến màn khóc lóc của ba người, dứt khoát áp giải cả ba về đồn, còn chị chồng lúc bị đưa đi vẫn trừng mắt đỏ ngầu nhìn tôi, như thể muốn nuốt sống tôi vậy.
11
Dựa vào bằng chứng từ video giám sát, Trần Hạo cùng hai người kia đều đã chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật. Đồng thời, dưới sự hỗ trợ của luật sư, tôi cũng thuận lợi ly hôn và giành được quyền nuôi dưỡng Niệm Niệm.
Tuy nhiên, điều khiến tôi không ngờ tới là dựa theo lời khai của mẹ chồng và Trần Hạo, cả hai đồng loạt đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu chị chồng, khăng khăng nói rằng tất cả đều là do chị ta một tay bày ra.
Thế là, chị chồng không chỉ bị cáo buộc tội trộm cắp, mà còn gánh thêm tội danh nghi mưu sát với vai trò chủ mưu.
Chị ta cũng không thể ngờ chính người thân lại đ.â.m sau lưng mình, điên cuồng giải thích nhưng chẳng ai tin, vì tất cả kế hoạch đều là họ ngẫu hứng bàn bạc khi ra ngoài, không có chứng cứ rõ ràng chứng minh lời chị ta nói.
Ban đầu, chị chồng nghĩ rằng người duy nhất còn có thể dựa vào chính là chồng mình. Nhưng khi anh ta biết chị ta có khả năng phải ngồi tù, lập tức thuê luật sư, vội vàng muốn ly hôn để cắt đứt liên quan. Hắn thậm chí còn uy hiếp chị ta rằng, nếu không ký đơn ly hôn, hắn sẽ bán đứa con trai.
Chị chồng hoàn toàn suy sụp, phát cuồng, mồm năm miệng mười gào lên tại đồn cảnh sát rằng muốn giấc hết tất cả mọi người.
Pháp y kết luận sơ bộ chị ta có dấu hiệu tâm thần, định đưa đi bệnh viện tâm thần để giám định thêm. Nhưng ai ngờ, trên đường bị áp giải, chị ta lại nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn, đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Mẹ tôi nhìn bản tin trên điện thoại, không giấu nổi lo lắng:
“Cái kẻ điên ấy liệu có quay lại gây chuyện với chúng ta không? Dạo này đừng ai ra ngoài một mình nữa.
Em dâu tôi nghiêm túc gật đầu:
“Người lớn như chúng ta còn có thể tự bảo vệ, chỉ lo hai đứa nhỏ. nếu bị chị ta bắt được thì nguy to, bọn trẻ đâu có sức chống cự gì.”
Em trai tôi nói:
“Hay là thế này đi, anh xin nghỉ phép tạm thời, ở nhà canh chừng, cho đến khi cảnh sát bắt được cô ta.”
Tôi nhíu mày, trầm giọng nói:
“Cảnh sát một ngày chưa tìm ra cô ta, chúng ta còn phải sống trong lo âu thêm một ngày. Nhưng cứ nơm nớp thế này mãi cũng không được.
“Vậy chị tính sao?”
Tôi trầm ngâm giây lát, rồi lên tiếng:
“Địch trong tối, ta ngoài sáng, muốn thoát khỏi thế bị động, thì phải chủ động ra tay. Chúng ta phải làm cho chị ta nghĩ rằng ta đã mất cảnh giác”

