12
Tôi gửi thiệp mời cho rất nhiều người, thậm chí còn gửi cho cả họ hàng bên nhà cũ của Trần Hạo, mời họ đến khách sạn dự tiệc nửa tuổi của Niệm Niệm.
Đến ngày tổ chức, tôi bế Niệm Niệm ra tận cửa đón từng vị khách, bên cạnh là vệ sĩ mà tôi thuê sẵn.
Khi buổi tiệc chính thức bắt đầu, tôi đẩy một chiếc xe nôi ra, mỉm cười xin lỗi:
“Thật ngại quá, nhân vật chính hôm nay hơi tham ngủ, chúng ta cắt bánh trước, rồi sẽ đánh thức bé dậy sau.”
Đúng lúc tôi đang cắt bánh, một bóng người từ góc phòng lao vụt ra như tia chớp, giật lấy xe nôi khỏi tay tôi.
Đó chính là Trần Nam. Giờ chị ta hốc hác, nhếch nhác, quần áo nhăn nheo, rõ ràng thời gian trốn chạy khiến chị ta sống không bằng chếc.
“Con tiện nhân! Tao bị chúng mày hại thê thảm thế này, còn chúng mày thì mở sâm panh, ăn bánh sinh nhật à? Đi chếc hết với tao đi!”
Dứt lời, chị ta rút ra một con d.a.o gọt trái cây, nhằm thẳng vào xe nỗi mà đ.â.m tới.
Tôi hoảng loạn hét lên:
“Không!!!”
Rồi lập tức nhào đến ngăn cản.
Thế nhưng chị ta như phát cuồng, động tác càng lúc càng nhanh, liên tục đ.â.m nhiều nhát vào chiếc xe nôi.
Nhìn m.á.u đỏ loang dần trên xe, tôi gục xuống đất, đau đớn gào lên:
“Tôi rốt cuộc đã làm gì sai khiến chị phải hận tôi đến mức này?!”
Chị ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy thù hằn, gương mặt méo mó như ác quỷ từ địa ngục:
“Tao hận mày vì mày không biết nghe lời, không chịu để em tao với mẹ tao nắm đầu dắt mũi. Nếu mày chịu nhún nhường thì tao đâu phải là kẻ thấp kém nhất trong cái nhà đó! Đúng, tao chính là không ưa nổi mày! Cũng là đàn bà như nhau, sao mày được bố mẹ yêu thương? Cũng là chị gái, sao mày không phải làm người hầu người hạ như tao? Tại sao mày có thể sống sung sướng? Còn cả đứa con gái của mày nữa! Nó cũng nên mang số kiếp hèn mọn như mày. Tao nhất định không để nó hạnh phúc! Tao muốn tụi mày phải nếm mùi đau khổ như tao đã từng!”
Chị ta hoàn toàn phát bệnh, bao năm bị đối xử bất công đã khiến lòng đố kỵ với tôi lớn dần thành hận thù điên loạn.
Trong đầu chị ta, cách trả thù tàn độc nhất chính là giếc chếc Niệm Niệm, để tôi sống nửa đời còn lại trong nỗi đau mất con.
Cả khán phòng im phăng phắc, không ai dám thở mạnh.
Ngay lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, một nhóm cảnh sát xông vào, nhanh chóng khống chế và bắt giữ Trần Nam.
Chị ta không hề chống cự, ngửa mặt lên cười điên dại:
“Đáng đời mày! Mày đáng bị như vậy!”
Ánh mắt nhìn tôi tràn đầy thách thức và điên cuồng.
Nhưng ngay sau đó, nụ cười trên môi chị ta đông cứng lại, bởi vì em trai tôi từ phía sau bước ra, đang bế Niệm Niệm an toàn trong tay.
Tôi lảo đảo đứng dậy, đi đến bên xe nôi, lấy ra túi m.á.u giả đã chuẩn bị từ trước, nhẹ giọng nói:
“Đồ ngu, ngoan ngoãn vào tù chịu tội đi.”
13
Trần Hạo trong tù nhờ người nhắn lại với tôi rằng anh ta muốn gặp tôi, hỏi tôi có thể chờ anh ta ra tù để làm lại từ đầu hay không.
Nghe nói trong tù, anh ta tự tay bóp chếc mẹ ruột, miệng vẫn lẩm bẩm:
“Đều tại bà! Nếu không phải bà ngăn cản, A Vân sẽ không ly hôn với tôi! Không có bà, A Vân nhất định sẽ quay về với tôi… Cô ấy trong lòng vẫn còn yêu tôi!”
Cuối cùng, hai chị em họ đều bị kết án tù chung thân.
Còn đứa cháu họ – vốn được chị chồng nuông chiều đến hư hỏng, tính cách ngang ngược, không coi ai ra gì.
Nhưng vợ mới của chồng cũ chị ta lại là người cứng rắn, nói ít làm nhiều, lập tức gửi thằng bé vào một trường giáo dưỡng chuyên dạy dỗ thanh thiếu niên hư.
Trong đó, họ giáo dục bằng phương pháp tác động vật lý, thằng bé đó đương nhiên không chịu được, tìm cách bỏ trốn nhưng bị quản lý bắt lại, cuối cùng bị đánh đến tàn phế.
Đời người có nhân có quả, tất cả những gì họ nhận lấy hôm nay, chính là báo ứng.
Còn tương lai sẽ ra sao, tôi không thể đoán trước.
Tôi chỉ muốn trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại,
Bình yên bên gia đình, và bảo vệ con gái tôi lớn lên thật khỏe mạnh.
(Hết)

