Lúc tôi được đón về với tư cách con ruột thật sự, quá trình chuyển giao tài sản trong gia tộc đã kết thúc từ lâu.

Thiên kim giả lúc này đã kế thừa phần cổ phần vốn thuộc về tôi, còn đang yêu đương sâu nặng với cậu công tử hào môn cũng là thanh mai trúc mã của cô ta.

Ông anh tổng tài thì nhìn tôi, thong thả thở dài:

“Chỉ cần em đừng nghĩ đến chuyện tranh hơn thua với Châu Châu, thì anh có thể cho em năm mươi triệu coi như bù đắp”

Tôi gấp đề ôn thi pháp luật lại.

“Tiền hôm nay chuyển luôn được không?”

“Khi chuyển khoản nhớ ghi rõ là tặng cho được chứ?”

“Với lại, người đã vứt tôi đi năm xưa đã cấu thành tội cố ý g.i.ế.c người, tôi báo án được không?”

Tôi không phải pháp luật.

Nhưng tôi đã thuộc nằm lòng pháp luật.

Chương 1

Khi anh ruột tìm thấy tôi, thì tôi đang co ro trong góc quán ăn mình làm thêm, cắm đầu làm đề ôn thi luật.

Anh ấy mất đúng năm phút để nói rõ sự thật: tôi từng bị đ.á.n.h tráo và bỏ rơi, rồi anh đưa cho tôi xem kết quả xét nghiệm ADN của cả nhà.

Tôi tin ngay.

Vì tôi là đứa trẻ mồ côi lớn lên ở cô nhi viện, mà trên người anh ta thì toàn toát ra mùi tiền, anh ta không có lý do gì phải gạt tôi.

Anh giới thiệu sơ lược về những người trong gia đình, rồi lập tức chuyển chủ đề sang phân chia tài sản.

Ba phát bệnh và lui khỏi công ty, anh cả thừa kế 55% cổ phần. 5% vốn dĩ là của tôi đã bị thiên kim giả tên Trịnh Châu cầm mất.

Anh nhìn tôi, thong thả thở dài:

“Châu Châu với Trần Tranh là thanh mai trúc mã. Năm phần trăm cổ phần đó coi như sính lễ đính hôn của nó. Hai nhà Trịnh và Trần không thể bị rung chuyển vì em”

“Anh có thể đưa em 50 triệu gọi là bù đắp. Những thứ khác thì đừng nghĩ nữa. Chỉ cần em đừng tranh giành với Châu Châu, em có yêu cầu gì khác, anh có thể cân nhắc.”

Tôi đẩy gọng kính, gấp tập đề.

“Hôm nay chuyển khoản được chứ?”

“Nhớ ghi rõ là tặng cho khi chuyển nha?”

Đàn ông tôi chắc chắn không cần tranh giành rồi.

Gia sản tôi chỉ muốn đổi thành tiền mặt.

Từ

nay

khỏi phải cày cuốc nữa.

Tôi chính thức thành rich girl nằm dài cũng sống được!

Mười giờ sáng.

Đây là phút thứ bốn mươi sáu kể từ lúc nhận lại người thân, tôi đã đứng ở quầy VIP của ngân hàng, gửi 40 triệu tệ kỳ hạn cố định, lãi 2,5% một năm, nằm không ở nhà cũng có hơn một triệu tiền lãi.

Mặt tuổi tuy vẫn lạnh lùng nhưng tay chân đã run rẩy.

Viện mồ côi nuôi tôi đến đại học, sau năm 18 tuổi tôi luôn vừa học vừa làm.

Từ nghèo mà bất ngờ thành giàu thế này, tôi không ngất ngay tại chỗ đã là rất có tố chất rồi.

Anh trai đứng chờ bên cạnh bắt đầu sốt ruột.

Anh là tổng tài của công ty nghìn tỷ, mỗi phút không làm gì là tiền bay vèo vèo.

“Anh còn việc cần đi trước. Trong nhà đã chuẩn bị tiệc tối đón em về. Anh sẽ bảo thư ký Thôi đưa em đi mua đồ cho chỉnh tề, nhớ về sớm.”

Anh đi rồi, thì có một anh chàng đeo kính gọng vàng, dáng người có vẻ lạnh lùng mà lịch thiệp, bước lên phía tôi.

“Cô Trịnh, chúng ta xuất phát nhé. Tiệc bắt đầu lúc sáu giờ, chúng ta còn tám tiếng chuẩn bị. Có cần tôi đưa cô đi làm tóc trước không?”

Tôi sờ mấy sợi tóc khô xác.

“Không cần.”

Dù tôi có là thiên nga đi chăng nữa thì cũng không thể lột xác chỉ trong một ngày.

Hơn nữa, nhìn vào thái độ của anh trai, tôi liền biết người nhà coi trọng thiên kim giả hơn tôi nhiều.

Trịnh Châu được nuông chiều và nâng niu từ nhỏ, giờ con sắp mang về đứa con rể là người thừa kế tập đoàn nhà họ Trần về, chỉ riêng việc đó thôi đã giúp cho cổ phiếu nhà Trịnh tăng gấp đôi.

Máu mũ không có khả năng tự biến thành yêu thương được.

Nhưng lợi ích khi bỏ vào quá nhiều thì chắc chắn sẽ thành ràng buộc.

Tôi hoàn toàn không có cửa đấu với cô ta.

Tôi hỏi thư ký Thôi:

“Nhà anh ở đâu?”

Anh ta hơi sững lại:

“Kim Đô Hoa Viên”

“Dẫn tôi đi xem

Anh đẹp trai lập tức toát mồ hôi lạnh:

“Cô Trịnh, tôi là loại thư ký biết giữ giới hạn.”

Tôi trừng mắt:

“Tôi muốn đi mua nhà!”

Trong tài khoản tôi đang có rất nhiều tiền, dù biệt thự chưa thể với tới, nhưng nhà chung cư tầm vừa thì hoàn toàn được.

Dựa vào mức độ anh cả tin tưởng anh ta, Thôi Hạo chắc chắn là kiểu thăng chức bằng năng lực.

Một người xuất thân bình thường mà leo lên vị trí quản lý, không thể nào chỉ nhờ may mắn.

Tôi tin mắt nhìn của anh ấy, vậy nên đi theo đường của anh ta đầu tư thì sẽ chắc ăn hơn.

Theo kinh nghiệm nhiều năm đọc truyện hào môn cẩu huyết của tôi, thì tối nay tôi kiểu gì cũng phải sự chịu sự hắt hủi từ thiên kim giả

Trịnh Châu.

Nhưng bây giờ tôi có năm mươi triệu trong tay rồi, mắc gì phải chịu đựng chứ.

Chỗ này không chứa được tôi, tôi đi nơi khác vẫn sống tốt!

Tôi phải lo trước một bước, ưu tiên mua được căn nhà cái đã!

13 giờ 58 phút.