Ngoài phòng sinh, cụ bà nhà họ Phó nắm chặt cây gậy gỗ trắc mới thay, đốt ngón tay trắng bệch vì siết quá chặt.

“Chúc mừng! Lại là một bé trai! Mẹ tròn con vuông!” – Đây là lần thứ ba bác sĩ báo tin vui.

Cụ bà loạng choạng, suýt đứng không vững, được quản gia đỡ lấy, run rẩy gào lên qua kẽ răng, giọng khản đặc như muốn khóc:

“Tôi sao còn chưa ch//ết nữa hả trời!”

Cả hành lang bệnh viện lập tức im phăng phắc.

Không ai biết, cái “kỳ tích sinh sản” suýt khiến gia tộc giàu nhất nước này sụp đổ…

Bắt đầu từ bản hợp đồng ” tuyển dụng cô dâu” mà tôi đã ký khi đường cùng.

Tôi tên là Diệp Tri Thu, năm nay hai mươi ba tuổi.

Ngoài việc còn trẻ, khoẻ mạnh, nhan sắc tạm ổn, thì tôi chẳng có gì trong tay – còn đang gánh một đống nợ.

Nhà tôi mở quán cơm nhỏ, nhưng phá sản, nợ nhà cung ứng mấy chục vạn.

Ba tôi vì quá lo lắng mà đổ bệnh, tiền ph//ẫu thu//ật cũng là một khoản lớn.

Tôi vừa mới tốt nghiệp, lương tháng chỉ có năm ngàn. Trừ tiền nhà, điện nước, số còn lại chẳng đủ mua thu//ốc bổ cho ba.

Khi tôi đang ngồi bóp trán nhìn tin nhắn đòi nợ và hoá đơn viện phí, cảm giác như cả bầu trời sập xuống…

Tôi vô tình lướt thấy một hot search trong thành phố:

【Nhà họ Phó – gia tộc giàu có truyền đời – đăng tin tuyển con dâu với mức đãi ngộ cao ngất trời】

Tôi bấm vào xem thử – và sững người.

Yêu cầu tuyển dụng:

– Giới tính: Nữ, tuổi từ 22–25, sức khỏe tốt, không có thói quen xấu, ngoại hình ưa nhìn.

– Mô tả công việc: Kết hôn với người thừa kế duy nhất của nhà họ Phó – Phó Vân Thâm, và sinh con nối dõi.

– Mức đãi ngộ:

→ Có thai: thưởng 5 triệu tệ.

→ Sinh con trai: thưởng 30 triệu.

→ Sinh con gái: thưởng 20 triệu.

→ Không giới hạn số lần! Cô chỉ cần sinh, nhà họ Phó có thể trả!

Tôi đếm đi đếm lại dãy số đó…

Ba mươi triệu! Hai mươi triệu! Tim tôi đập thình thịch.

Đây không phải tuyển con dâu…

Rõ ràng là đang tuyển… máy in tiền!

Thể trạng tôi thì khỏi nói, khỏe mạnh cực kỳ.

Bốn năm đại học hiếm khi cảm cúm.

Nói thật, vị trí này chẳng khác gì sinh ra để dành cho tôi.

Cái gọi là “giằng co đạo đức” trong đầu tôi – chuyện bá/n t/ử cu//ng ấy – dưới áp lực hàng chục vạn nợ nần và tương lai vài chục triệu, hoàn toàn sụp đổ trong chưa đầy một giây.

Cơ hội đổi đời đang ở ngay trước mặt.

Nếu tôi mà bỏ qua… tôi tự đập đầu ch//ết cho rồi!

Tôi lập tức gửi hồ sơ qua phương thức liên hệ trên tin tuyển dụng, kèm theo tấm ảnh đời thường mà tôi thấy bản thân trông “trong sáng vô hại” nhất.

Ảnh chụp tôi cột tóc đuôi ngựa, mặc áo thun trắng, cười rạng rỡ.

Tôi nghĩ, kiểu gia tộc giàu có thế này chắc sẽ thích kiểu con gái ngoan ngoãn, dễ bảo.

Không ngờ, hôm sau tôi đã nhận được điện thoại hẹn phỏng vấn.

Giọng bên kia lịch sự, bảo tôi tới tầng cao nhất của toà nhà đắt đỏ nhất trung tâm thành phố.

Tôi tắt máy, lao tới tủ quần áo, lôi ra chiếc váy đắt nhất mình có.

Chiếc đó tôi từng cắn răng mua 300 tệ để mặc bảo vệ luận văn tốt nghiệp.

Đứng trước toà nhà vàng son lộng lẫy của tập đoàn Phó thị, tôi run đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi.

Tôi – một người bình thường, lần đầu tiên đặt chân đến nơi cao cấp thế này.

Tôi hít sâu một hơi, tự cổ vũ:

“Diệp Tri Thu, vì tiền, cố lên!”

Người phỏng vấn là một phụ nữ trung niên trông rất sắc sảo, tự giới thiệu họ Vương, là quản gia nhà họ Phó.

Cô ta không hỏi gì về kinh nghiệm làm việc hay bằng cấp, mà đưa tôi một giấy mời kiểm tra sức khỏe tổng quát.

“Cô Diệp, nếu cô thực sự có ý định, hãy đến bệnh viện được chỉ định để hoàn tất kiểm tra sức khoẻ này.