Mọi chi phí do nhà họ Phó chi trả. Nếu kết quả đạt yêu cầu, chúng tôi sẽ tiến hành bước tiếp theo.” – Quản gia Vương nói rất kín kẽ, từng chữ chuẩn chỉnh.

Tôi cầm giấy mời, thấy yên tâm hơn nhiều.

Chuyên nghiệp thế này, chắc không phải lừa đảo.

Quá trình kiểm tra cực kỳ kỹ lưỡng, còn nghiêm ngặt hơn cả khám sức khoẻ thi đại học.

Ba ngày sau, khi tôi đang ăn mì gói trong căn phòng trọ, điện thoại lại đổ chuông.

“Cô Diệp, kết quả kiểm tra của cô rất tốt. Lão phu nhân muốn gặp cô một lần.”

Tim tôi nhảy dựng – tới vòng phỏng vấn cuối rồi!

Lần này gặp mặt tại biệt phủ nhà họ Phó.

Đó là kiểu biệt thự sân vườn phong cách Trung Hoa mà tôi chỉ từng thấy trên TV – đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, cực kỳ sang trọng.

Tôi mặc chiếc váy ba trăm tệ đi dạo trong đó, cảm giác mình giống như nha hoàn lạc vào hoàng cung.

Trong phòng khách, một cụ bà tóc bạc, mặc áo dài tông đỏ sẫm, ngồi ở vị trí chủ tọa, khí thế nghiêm nghị không cần nói gì cũng khiến người ta kính sợ.

Chính là lão phu nhân nhà họ Phó – người nắm quyền thực sự trong tay.

Bên cạnh bà là quản gia Vương – và một người đàn ông đang ngồi ở ghế dưới.

Tôi lén liếc nhìn anh ta một cái, tim khẽ lỡ một nhịp.

Người đàn ông mặc bộ vest đen cắt may hoàn hảo, bắt chéo chân, dáng vẻ nhàn nhã.

Anh ta rất đẹp trai – đường chân mày cao, sống mũi thẳng tắp, môi mỏng, gương mặt có chút lạnh lùng.

Trong tay cầm một chiếc máy tính bảng, từ lúc tôi bước vào đến giờ, mí mắt cũng không thèm nhấc lên lấy một lần.

Đây chính là “chồng tương lai” của tôi – Phó Vân Thâm sao?

Đẹp trai thế này, thương vụ này quá hời rồi còn gì!

Trong đầu tôi, chiếc máy tính nhỏ đang gõ lách cách: lời to!

“Cô Diệp phải không? Ngồi đi.”

Cuối cùng cụ bà lên tiếng, giọng hơi khàn nhưng vô cùng dứt khoát.

Tôi vội ngồi xuống ghế sofa đối diện, lưng thẳng tắp như học sinh tiểu học chờ điểm danh.

“Thông tin và báo cáo sức khỏe của cô, tôi đã xem rồi.”

Ánh mắt cụ bà sắc bén như tia X quét từ đầu đến chân tôi.

“Chắc cô cũng biết tình hình nhà họ Phó. Tám đời đơn truyền, đến đời Vân Thâm là không thể để đứt giống nữa.”

Tôi gật đầu lia lịa: “Biết, biết ạ.”

“Chúng tôi không yêu cầu môn đăng hộ đối, cũng không quan tâm nhà cô làm nghề gì. Chỉ cần cô khoẻ mạnh, có thể sinh con.”

Lời nói của bà cực kỳ thẳng thắn:

“Ký hợp đồng xong, cô chính là con dâu nhà họ Phó. Nhiệm vụ duy nhất là sinh con – càng nhiều càng tốt.”

Tôi mừng rỡ như điên trong lòng, nhưng vẫn cố ra vẻ dè dặt:

“Vâng… tôi hiểu rồi ạ.”

“Hợp đồng đây, cô xem đi.”

Cụ bà ra hiệu cho Phó Vân Thâm.

Lúc này anh ta mới đặt máy tính bảng xuống, ngước mắt nhìn tôi.

Ánh mắt ấy lạnh lùng, dửng dưng, như thể đang đánh giá một món hàng.

Anh ta đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng khác.

Tôi nhận lấy, là một bản hợp đồng điện tử.

Các điều khoản rõ ràng, gần giống những gì tôi đã thấy trên mạng, chỉ là chi tiết hơn.

Ví dụ như: sau khi kết hôn, tôi phải phối hợp làm những việc gì;

Sau khi sinh con, tiền thưởng sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản cá nhân của tôi – toàn quyền sở hữu, nhà họ Phó không được can thiệp.

Điều khoản cuối cùng ghi: nếu đôi bên phát sinh mâu thuẫn tình cảm và ly hôn, con sẽ thuộc về nhà họ Phó, nhưng tôi sẽ được bồi thường một khoản phí tổn thất tuổi thanh xuân cực kỳ lớn.

Tôi đọc mà mắt sáng rực.

Đây không phải hợp đồng bán thân, đây là bí kíp làm giàu thì có!

Ngay cả đường lui cũng được sắp xếp sẵn sàng!

“Có vấn đề gì không?” – Phó Vân Thâm hỏi, giọng lạnh tanh.

Tôi lắc đầu như trống bỏi: “Không… không có vấn đề gì cả!”

Đùa à, điều kiện tốt thế này, tôi có thể có ý kiến gì?

Tôi còn muốn ký ngay lập tức nữa là!

“Vậy ký tên đi.”

Anh ta thu lại máy tính bảng, mở ra trang ký tên, rồi đưa lại cho tôi.

Tôi cầm bút cảm ứng, tay run nhẹ.

Thứ tôi sắp ký không chỉ là cái tên mình…

Mà là nửa đời sau của tôi.

Là một cuộc đời mới.

Là… đống tiền không đếm xuể!

Tôi cẩn thận viết từng nét: “Diệp Tri Thu”.

Ngay khoảnh khắc đặt bút ký xong, tôi cảm giác mình như đang bay lên.

Từ hôm nay, tôi – Diệp Tri Thu – chính thức trở thành thiếu phu nhân nhà họ Phó rồi?

Dù chỉ là hợp đồng.

“Rất tốt.”