Cụ bà gật đầu hài lòng.

“Quản gia Vương, đưa thiếu phu nhân đi xem phòng. Tuần sau sắp xếp đi đăng ký kết hôn.”

“Vâng, thưa lão phu nhân.” – Quản gia Vương đáp.

Tôi lảo đảo đứng dậy, mơ màng theo quản gia Vương lên lầu.

Lúc đi ngang qua chỗ Phó Vân Thâm, tôi nghe thấy anh ta lẩm bẩm một câu rất nhỏ, lạnh như băng:

“Hy vọng cô… đáng giá.”

Tôi khựng chân, lòng hơi bực.

Gì mà “đáng giá”? Tưởng tôi là món hàng à?

Nhưng nghĩ lại – chẳng phải tôi đúng là món hàng sao?

Một món hàng biết sinh con.

Thôi bỏ đi, ai đi so đo với tiền thì là đồ ngốc.

Tôi ưỡn ngực ngẩng đầu, bước tiếp theo quản gia lên lầu.

Con đường trở thành “phú bà” của tôi… chính thức bắt đầu rồi!

Quản gia Vương dẫn tôi vào căn phòng mới – rộng gấp mười lần chỗ trọ cũ của tôi.

Cửa sổ sát đất, thảm lông mềm mịn, và cả phòng thay đồ to đùng mà tôi chỉ thấy trong phim.

Bên trong treo đầy quần áo hàng hiệu – tôi không biết tên nhãn, nhưng nhìn thôi cũng thấy “rất đắt tiền”.

“Thiếu phu nhân, tất cả đều là chuẩn bị cho cô.

Nếu có món nào không ưng, hoặc cần sắm thêm gì, cứ việc dặn dò.”

Quản gia Vương vẫn giữ thái độ cung kính, nhưng ngữ khí rõ ràng mang tính chuyên nghiệp, xa cách.

Tôi vuốt ve chất liệu mềm mại của đống quần áo kia, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ:

Phất rồi… lần này thật sự phát tài rồi!

“À… Quản gia Vương…”

Tôi hơi ngập ngừng mở lời, “Tôi… có thể… tạm ứng một ít được không?”

Tiền ph//ẫu thu//ật bên phía ba tôi vẫn còn chờ đóng, tôi thật sự không đợi được nữa.

Quản gia Vương hình như đã đoán trước được, bà ấy lấy từ túi xách ra một chiếc thẻ màu đen, đưa cho tôi:

“Là lão phu nhân dặn rồi.”

“Trong thẻ này có năm trăm nghìn, là tiền tiêu vặt dành cho cô, không cần mật khẩu.

Chuyện gia đình cô, chúng tôi đã giải quyết xong rồi.

Cha cô hiện đã được chuyển vào bệnh viện tư tốt nhất thành phố, ca phẫu thuật sẽ diễn ra vào ngày mai, bác sĩ giỏi nhất sẽ trực tiếp thực hiện.

Toàn bộ chi phí, nhà họ Phó sẽ chịu hết.”

Tôi cầm chiếc thẻ mỏng nhẹ trong tay, tay run lẩy bẩy. Năm trăm nghìn?

Lại còn lo xong việc của ba tôi nữa? Đây chính là hiệu suất làm việc của giới nhà giàu sao?

Mấy hôm nay tôi vì chuyện này mà sắp bạc cả đầu, vậy mà họ chỉ một câu là giải quyết gọn ghẽ.

Viền mắt tôi bỗng đỏ hoe. Tôi không phải kiểu người dễ khóc, nhưng khoảnh khắc này, tôi thực sự không kìm được.

Số tiền này, và cả sự sắp xếp ấy, với tôi, chẳng khác nào chiếc phao cứu sinh giữa cơn bão.

“Cảm ơn… cảm ơn mọi người…” – Tôi nghẹn ngào nói.

“Đây là những gì cô xứng đáng được nhận, thiếu phu nhân.” – Gương mặt quản gia Vương không biểu cảm gì.

“Cô chỉ cần yên tâm dưỡng sức, hoàn thành việc nên làm của mình.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

Đúng vậy, việc tôi nên làm – là sinh con.

Vì ân tình này, đừng nói là sinh con, có bảo tôi lên núi đao xuống biển lửa cũng được!

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu cuộc sống mơ ước như “sâu gạo chính hiệu”.

Mỗi ngày ngủ đến tự tỉnh, có chuyên gia dinh dưỡng sắp thực đơn ba bữa, yến sào bào ngư ăn như cơm.

Ca phẫu thuật của ba tôi diễn ra vô cùng thành công, hồi phục sau mổ cũng rất thuận lợi.

Mẹ tôi gọi điện đến, vừa khóc vừa nói: “Nhà mình chắc là tổ tiên tích đức nên mới gặp được quý nhân.”

Tôi không dám nói thật quý nhân là ai, chỉ bảo là sếp công ty thương tình cho vay tiền.

Mẹ tin thật, còn dặn tôi phải cố gắng làm việc để báo đáp người ta.

Tôi cúp máy, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Báo đáp… chắc chắn là phải báo đáp.

Tôi sẽ lấy con để báo đáp.

Một tuần sau, tôi cùng Phó Vân Thâm đi đăng ký kết hôn.

Suốt cả quá trình, anh ta không nói với tôi lấy một câu.

Lúc chụp ảnh, nhiếp ảnh gia bảo chúng tôi lại gần một chút, cười lên một cái.

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười, còn anh ta thì mặt không cảm xúc từ đầu đến cuối, như thể tôi dí súng ép anh ta đến vậy.

Cầm trong tay hai quyển sổ đỏ, tôi không thấy chút niềm vui nào của tân hôn.

Chỉ cảm thấy đây chính là bước xác nhận cuối cùng cho một bản hợp đồng công việc.

Tối đó, tôi tắm rửa xong, mặc áo ngủ lụa ngồi trên chiếc giường đôi khổng lồ, lòng thấp thỏm không yên.

Trong hợp đồng ghi rõ, để sớm có thai, chúng tôi cần “chung phòng”.

Tôi đợi mãi, đến gần mười hai giờ đêm, Phó Vân Thâm mới đẩy cửa bước vào.

Trên người anh có chút mùi rư//ợu nhè nhẹ, nhưng ánh mắt rất tỉnh táo, rõ ràng không say.

Anh liếc nhìn tôi một cái, rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.