Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng đến lúc thật sự đối mặt, tay chân tôi vẫn không biết để đâu cho phải.

Tôi là đứa chưa từng yêu đương, một cô nhóc ngây ngô chính hiệu mà.

Khoảng hai mươi phút sau, Phó Vân Thâm bước ra khỏi phòng tắm.

Anh mặc chiếc áo choàng lụa cùng kiểu với tôi, tóc vẫn còn nhỏ nước.

Những giọt nước lăn dọc theo đường nét chiếc cổ rắn rỏi, trượt xuống lồng ngực hé mở nơi cổ áo.

Mặt tôi “bừng” đỏ lựng.

Không thể không nói – thân hình người đàn ông này đúng chuẩn đỉnh cao: vai rộng eo thon, chân dài miên man, còn có cả cơ bụng…

“Lại đây.” – Anh vừa lau tóc, giọng trầm thấp vang lên.

Tôi rụt rè nhích từng chút về phía anh.

Anh lật chăn, lên giường, dựa vào đầu giường, vỗ nhẹ chỗ bên cạnh.

Tôi nuốt nước bọt, cứng ngắc nằm xuống, cách anh tám vạn dặm.

Anh liếc nhìn tôi, nhíu mày, như thể đang mất kiên nhẫn.

Rồi không nói không rằng, anh vươn tay kéo tôi vào lòng.

Cả người tôi đập vào lồng ngực rắn chắc của anh, đầu mũi ngập tràn mùi sữa tắm dễ chịu xen lẫn chút hương rượu nhè nhẹ.

“Anh…” – Tôi hoảng hốt.

“Đừng nhúc nhích.” – Anh ra lệnh, rồi tắt đèn ngủ.

Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.

Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập rầm rập như sấm, lẫn trong hơi thở đều đặn của anh.

Tôi tưởng sẽ có chuyện gì đó xảy ra nên cả người căng cứng.

Kết quả, đợi mãi vẫn không thấy động tĩnh gì từ người bên cạnh.

“Anh… không…” Tôi không nhịn được, nhỏ giọng hỏi.

“Ngủ đi.” Trong bóng tối, giọng anh nghe hơi mệt mỏi, “Trễ quá rồi, không thích hợp.”

Không thích hợp? Không thích hợp cái gì? Không thích hợp để “làm việc” à?

Tôi sững người.

Ý anh là… chỉ đơn thuần muốn ôm tôi ngủ thôi sao?

Tôi bắt đầu thấy khó hiểu về người đàn ông này.

Không phải anh bỏ ra đống tiền, bày cả thế trận lớn, chính là để tôi sinh con sao?

Thế mà đến lúc cần hành động thì anh lại… không vội nữa?

Nhưng mà anh không làm gì, tôi lại thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra tôi cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Đêm đó, tôi bị anh ôm cứng ngắc trong lòng, thức trắng cả đêm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không, chỉ còn vương lại chút hơi ấm.

Những ngày sau đó, gần như vẫn y như vậy.

Phó Vân Thâm rất bận, thường xuyên đi công tác, một tuần cũng chẳng gặp mặt được mấy lần.

Dù có ở nhà, giữa hai chúng tôi cũng rất ít khi nói chuyện.

Buổi tối anh vẫn về phòng ngủ, vẫn ôm tôi ngủ, nhưng tuyệt đối không có hành động nào thân mật hơn nữa.

Cứ như một chiếc gối ôm cao cấp – mà còn là loại cực kỳ đẹp trai, thân hình cực chuẩn.

Tôi bắt đầu nghi ngờ, không lẽ… anh có vấn đề về sức khỏe?

Không thì sao lại sống như kiểu “Liễu Hạ Huệ ngồi lòng mà không loạn”?

Hôm đó, chuyên gia dinh dưỡng lại mang đến cho tôi một bát thuốc đen sì, nói là để bồi bổ cơ thể.

Tôi nhìn chằm chằm bát thuốc mà nhăn mặt.

Cơ thể thì sắp được bồi bổ đến mức bốc hỏa rồi, mà nam chính thì không có động tĩnh gì – bổ kiểu này thì được ích gì chứ!

Tôi quyết định: chủ động xuất kích.

Vì ba mươi triệu của tôi, tôi không thể ngồi yên chờ sung rụng được nữa!

Tối hôm đó, trước khi Phó Vân Thâm về, tôi cố tình thay một chiếc váy ngủ hai dây mới mua. Cấm Viên Đá Nhỏ ăn cắp

Chất vải mỏng nhẹ, màu nhã nhặn tinh khôi.

Tôi còn xịt thêm chút nước hoa.

Khi anh bước vào phòng, tôi đang giả vờ đọc sách.

Ánh mắt anh lướt qua người tôi, bước chân khựng lại, ánh nhìn cũng trở nên sâu hơn.

Có cửa rồi! – Tôi thầm reo.

Như thường lệ, anh đi tắm.

Lúc anh vừa ra khỏi phòng tắm, tôi liền bật dậy khỏi giường, chủ động tiến lại gần.

“Anh về rồi.” – Tôi cố hạ giọng cho ngọt ngào nhất có thể.

Anh “ừ” một tiếng, mắt đảo qua tôi một cái… rồi vòng qua tôi, đi thẳng vào phòng thay đồ.

Tôi sững sờ. Cái kiểu hành động gì đây?

Khi anh trở ra, đã thay một bộ đồ ngủ dài tay bằng vải cotton, quấn mình kín mít.

Anh đi tới bên giường, lật chăn, nằm xuống, nhìn tôi nhàn nhạt nói:

“Ngủ sớm đi. Mai tôi bảo quản gia Vương sắp cho em chút việc gì đó làm, cả ngày ở nhà thế này cũng chán.”

Tôi: “…”

Tôi suýt nghẹn họng. Tôi đã “gợi ý” rõ ràng như thế, mà anh còn bảo tôi đi ngủ sớm?

Lại còn định cho tôi… đi làm việc?

Tôi là đến để “làm việc” rồi đấy chứ không phải nghỉ dưỡng đâu nha!

Tôi giận đến mức chui lên giường, quay lưng về phía anh, không thèm nói câu nào.

Trong bóng tối, tôi nghe thấy anh thở dài rất khẽ.

“Diệp Tri Thu.” – Anh đột ngột gọi tên tôi.

“Gì!” – Tôi bực bội đáp.

“Chúng ta không cần phải vội.” – Giọng anh đột nhiên dịu dàng đến lạ, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng thường ngày.

“Cứ chăm sóc sức khỏe cho tốt đã.

Bác sĩ nói, nền tảng cơ thể em tuy khá, nhưng trước đó bị suy nhược, cần điều dưỡng một thời gian.

Làm vậy, tốt cho em, cũng tốt cho đứa trẻ trong tương lai.”

Tôi sững lại.

Thì ra… không phải anh “yếu”, cũng không phải không vội…

Mà là… anh quan tâm đến sức khỏe của tôi sao?

Tim tôi bỗng mềm đi.