Mấy bực dọc nhỏ nhặt kia, phút chốc tan biến sạch sẽ.
Người đàn ông này… hình như cũng không lạnh lùng vô tình như tôi tưởng.
Tôi quay lại, trong bóng tối ngắm đường nét gương mặt anh.
“Phó Vân Thâm…” – Tôi khẽ gọi, “Cảm ơn anh.”
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay kéo tôi vào lòng lần nữa, vỗ nhẹ lưng tôi như dỗ dành một đứa trẻ.
Đêm hôm đó, tôi ngủ cực kỳ ngon.
Tôi cảm thấy… hình như mình đã bắt đầu có chút… thích “cái gối ôm” này rồi.
Phó Vân Thâm nói được làm được.
Hôm sau, quản gia Vương đến hỏi tôi có muốn học thêm gì không – ví dụ như cắm hoa, vẽ tranh, chơi nhạc cụ, hoặc đi học một khóa nào đó.
Tôi nhìn danh sách dài dằng dặc, chỉ có một suy nghĩ trong đầu:
Đời sống của người có tiền, thật là nhạt nhẽo đến mức không ngờ.
Tôi từ chối toàn bộ mấy khóa nghệ thuật “quý tộc” đó, chọn một thứ thực tế nhất: học lái xe.
Lý do đơn giản thôi – sau này tôi cầm được mấy chục triệu, cũng phải có cái xe xứng với đẳng cấp chứ?
Đến lúc đó mà không có bằng lái thì đúng là quê độ chết được!
Thế là tôi trở thành học viên “dị” nhất trung tâm đào tạo lái xe.
Mỗi ngày có xe riêng đưa đón, huấn luyện viên đối xử với tôi như với tổ tông.
Ai bảo tôi ngồi trên chiếc Rolls-Royce biển số “88888” cơ chứ?
Dưới sự chăm sóc (bằng tiền) tận tình như vậy, sức khỏe tôi càng ngày càng tốt, da dẻ cũng hồng hào rạng rỡ.
Phó Vân Thâm vẫn bận rộn, nhưng tần suất anh về nhà bắt đầu tăng lên.
Bầu không khí giữa tôi và anh ấy cũng không còn căng thẳng như trước nữa.
Anh không còn xem tôi như gối ôm, thỉnh thoảng còn chủ động bắt chuyện.
Hỏi tôi học lái xe thế nào rồi, phần thi số 2 có khó không.
Còn tôi thì cũng dần quen với việc ngủ chung giường với anh.
Một tối nọ, mọi chuyện diễn ra một cách vô cùng tự nhiên.
Quá trình ấy… so với tưởng tượng của tôi thì… hòa hợp hơn rất nhiều.
Phó Vân Thâm rất dịu dàng, cũng rất kiềm chế, luôn quan tâm đến cảm nhận của tôi.
Sau khi xong chuyện, tôi mệt đến mức không buồn nhúc nhích một ngón tay nào, nằm sấp trên gối, đầu óc lơ mơ nghĩ:
Ba mươi triệu của tôi… có phải đang trên đường đến rồi không?
Có lần đầu, thì sẽ có lần hai, rồi lần ba.
Chúng tôi giống như một cặp vợ chồng bình thường nhất, làm tròn “nghĩa vụ cơ bản” của mình.
Chỉ là… mục đích của chúng tôi rõ ràng hơn một chút.
Một tháng sau, kinh nguyệt của tôi không đến.
Tim tôi chợt hẫng một nhịp – linh cảm đến rồi.
Tôi lén dùng que thử thai.
Khi nhìn thấy hai vạch đỏ rõ ràng hiện ra, tôi mừng đến mức suýt nhảy dựng lên từ bồn cầu.
Trúng rồi! Trúng rồi! Năm triệu của tôi tới rồi!
Tôi lao ra khỏi nhà vệ sinh, muốn báo ngay tin tốt lành này cho Phó Vân Thâm.
Nhưng sáng nay anh đã đi công tác từ sớm.
Tôi đành báo cho quản gia Vương trước.
Quản gia Vương vừa nghe xong, vẻ mặt chuyên nghiệp như tượng đá suốt bao năm cuối cùng cũng có chút dao động.
Bà lập tức gọi điện, mời bác sĩ gia đình đến kiểm tra.
Sau một loạt xét nghiệm, bác sĩ mỉm cười nói:
“Chúc mừng thiếu phu nhân, cô đã mang thai rồi, hiện tại là khoảng tuần thứ năm.”
Tin tức này như mọc cánh, lập tức lan khắp nhà họ Phó.
Người phản ứng đầu tiên chính là cụ bà Phó.
Buổi chiều hôm đó, bà từ biệt phủ đích thân đến thăm, nắm tay tôi cười đến không khép miệng.
“Hay lắm! Hay lắm! Tri Thu à, con đúng là công thần của nhà họ Phó!”
Cụ bà vỗ vỗ tay tôi, ánh mắt nhìn tôi giống như đang nhìn một con gà mái biết đẻ trứng vàng.
Không đúng… tôi không đẻ trứng vàng, mà đẻ người thừa kế bằng vàng ròng.
Tối đó, Phó Vân Thâm mới về đến nhà, người phủ đầy bụi đường.
Vừa vào cửa, cụ bà đã lao ra đón.
“Vân Thâm à, cuối cùng con cũng về rồi! Tri Thu có thai rồi! Nhà họ Phó chúng ta có hậu rồi!”
Trên gương mặt Phó Vân Thâm hiện lên một tia dịu dàng hiếm thấy.
Anh bước nhanh về phía tôi, ánh mắt rơi xuống bụng tôi.
Trong mắt anh là một cảm xúc rất phức tạp mà tôi không thể hiểu rõ – có vui mừng… nhưng hình như cũng có chút lo lắng?
“Vất vả rồi.” – Câu đầu tiên anh nói với tôi là như vậy.
Trái tim tôi lại mềm nhũn ra.
Kể từ hôm đó, địa vị của tôi trong nhà họ Phó… tăng vọt như tên lửa.
Tôi trở thành đối tượng cần được bảo vệ số một trong nhà.
Sàn nhà được trải thảm chống trượt, góc bàn dán đệm chống va đập, đi đâu cũng có hai người giúp việc theo sau canh chừng, chỉ sợ tôi va chạm trầy xước.
Thực đơn của chuyên gia dinh dưỡng cũng được nâng cấp toàn diện:
Mỗi ngày bảy bữa, đổi món liên tục, toàn là sơn hào hải vị.

