Cái bụng này của tôi, đúng là đo ni đóng giày cho cái nhà này.
Ngày tháng phát tài của tôi, mới chỉ bắt đầu thôi!
Nhưng mang thai ba, không hề nhẹ nhàng như tôi tưởng.
Từ tháng thứ tư trở đi, bụng tôi như quả bóng, mỗi ngày một kích thước khác.
Đến tháng thứ sáu, bụng tôi đã to hơn cả người sắp sinh bình thường.
Tôi di chuyển ngày càng khó, đi đứng phải vịn eo.
Tối ngủ không có tư thế nào thấy thoải mái, lưng đau, chân bắt đầu bị chuột rút.
Phó Vân Thâm thấy tôi cực nhọc, chỉ cần không đi công tác là mỗi tối đều mát-xa chân cho tôi.
Lực tay vừa phải, đúng chỗ, xoa đến đâu là dễ chịu đến đó.
“Hay là…” – Một tối nọ, trong lúc đang xoa chân, anh đột nhiên nói –
“Hay là bỏ bớt một đứa đi?”
Tôi sững người: “Bỏ gì cơ?”
“Bớt thai.” – Giọng anh rất trầm, rất nặng nề.
“Bác sĩ nói mang ba thai quá nguy hiểm, gánh nặng cho mẹ lớn.
Nếu giảm bớt một, sẽ an toàn hơn cho em, và cả hai bé còn lại.”
Tôi lập tức ngồi bật dậy trên giường, không màng gì đến lưng đau, trừng mắt nhìn anh:
“Không được!”
Anh nói cái gì? Bỏ một đứa?
Đó là 30 triệu đấy! Làm sao có thể nói bỏ là bỏ?!
“Phó Vân Thâm! Ý anh là gì? Anh đang nghi ngờ khả năng của em à?
Em nói cho anh biết – cơ thể em tốt lắm!
Chứ đừng nói ba đứa, bốn đứa, năm đứa em cũng sinh cho anh được!” – Tôi tức đến phát run.
“Anh không có ý đó.” – Anh nhíu mày, muốn giải thích.
“Anh chỉ là… đang lo cho em thôi…”
“Em biết rõ cơ thể mình, anh không cần lo!” – Tôi cắt lời anh.
“Đó là con của em, cũng là của anh, từng đứa đều là một sinh linh quý giá.
Sao anh có thể nói ra lời tàn nhẫn như vậy?
Em không đồng ý. Tôi sẽ không bỏ bất kỳ đứa nào!”
Tôi nói hùng hồn đầy lý lẽ, nhưng trong lòng chỉ nghĩ một câu:
Tiền của tôi, một xu cũng không được thiếu!
Phó Vân Thâm nhìn tôi đầy kiên quyết, trầm mặc rất lâu, cuối cùng cũng đành thỏa hiệp.
“Được, không bỏ. Nhưng em phải hứa với anh, mọi việc đều phải nghe theo bác sĩ.
Nếu có bất kỳ khó chịu nào, phải nói với anh ngay lập tức.”
“Biết rồi.” – Tôi mới chịu nằm xuống lại, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Suýt nữa thì mất toi ba mươi triệu rồi!
Sau chuyện đó, Phó Vân Thâm càng thêm lo cho tôi.
Anh dọn hẳn văn phòng về nhà làm việc, mỗi ngày đều ở bên tôi.
Cụ bà Phó thì ngày gọi ba cuộc, hết hỏi ăn ngon không, ngủ được không, lại hỏi chân có sưng không.
Cả nhà họ Phó quay quanh ba “cục vàng” trong bụng tôi mà xoay vần.
Và thế là, dưới vòng vây chăm sóc chặt như đồn quân sự, tôi trụ được đến tuần thai thứ 36.
Bác sĩ bảo, mang thai ba mà đến được tuần này đã là kỳ tích, khuyên tôi nên mổ chủ động.
Ngày được đẩy vào phòng mổ, gần như cả nhà họ Phó kéo tới.
Cụ bà, Phó Vân Thâm, rồi cả đống họ hàng tôi không nhớ nổi tên, chen kín cả hành lang trước phòng sinh.
Tôi nằm trên bàn mổ, nhìn đèn phẫu thuật trên đầu, trong lòng vừa hồi hộp vừa mong chờ.
Thuốc tê được tiêm vào, chẳng bao lâu sau tôi mất hết cảm giác.
Không biết đã trôi qua bao lâu, trong cơn lơ mơ, tôi nghe thấy tiếng bác sĩ đầy phấn khích:
“Ra rồi, ra rồi! Đứa đầu tiên là con trai! Nặng 3,1kg, rất khỏe mạnh!”
Tiếp theo là đứa thứ hai:
“Lại là một bé trai! Nặng 2,9kg!”
Tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Hai đứa rồi! Cả hai đều là trai!
Sáu mươi triệu đã nằm trong tay!
Rồi tôi nghe thấy tiếng bác sĩ hét lên lần nữa:
“Wow! Lại thêm một đứa! Vẫn là con trai! Nặng 2,75kg!
Chúc mừng Phó tiên sinh, ba quý tử!”
Tôi nằm trên bàn mổ, không nhúc nhích nổi, nhưng đầu óc thì tỉnh táo đến lạ.
Trong đầu tôi chỉ còn pháo hoa nổ tung –
Ba đứa con trai! Ba mươi triệu nhân ba! Chính là chín mươi triệu!
Tôi phát tài rồi! Tôi thật sự phát rồi!!
Khi được đẩy ra khỏi phòng mổ, Phó Vân Thâm là người đầu tiên lao đến.
Mắt anh đỏ hoe, cúi người hôn lên trán tôi, giọng run run:
“Tri Thu… em vất vả rồi.”
Tôi yếu ớt nở một nụ cười với anh, trong lòng thì gào thét:
Không vất vả chút nào! Vì 90 triệu này, đau mấy cũng chịu được hết!
Cụ bà Phó thì vui đến mức không nói nên lời, chỉ biết nắm tay tôi lặp đi lặp lại:

