“Hay quá! Hay quá! Tri Thu, con là công thần lớn nhất của nhà họ Phó! Là đại công thần!”

Sự ra đời của ba cậu quý tử khiến cả nhà họ Phó chìm trong niềm hân hoan.

Phó Vân Thâm đích thân đặt tên cho ba đứa:

• Con cả: Phó Bá Nguyên

• Con thứ hai: Phó Trọng Nguyên

• Con út: Phó Thúc Nguyên

Nghe thôi đã thấy văn nhã, khí phái.

Cụ bà sung sướng đến mức quyết định:

Bao trọn khách sạn cao cấp nhất thành phố, tổ chức tiệc ba ngày ba đêm, ăn mừng nhà họ Phó chào đón ba quý tử.

Bữa tiệc ấy, đúng chuẩn long trọng chưa từng có.

Tất cả giới thượng lưu trong thành phố đều đến dự.

Ai nhìn thấy tôi cũng kính cẩn gọi một tiếng:

“Phó phu nhân”, ánh mắt tràn đầy ghen tỵ lẫn ngưỡng mộ.

Tôi mặc chiếc váy dạ hội cao cấp đặt riêng, đứng bên cạnh Phó Vân Thâm,

nhận hết lời chúc mừng của mọi người, cảm giác như cuộc đời tôi… đã đạt đến đỉnh cao.

Giữa buổi tiệc, quản gia Vương bước đến, đưa tôi một chiếc thẻ ngân hàng.

“Thiếu phu nhân, đây là phần thưởng của lão phu nhân và tiên sinh dành cho cô. Mật khẩu là ngày sinh của cô.”

Tim tôi nhói một cái – là kiểu nhói vì hồi hộp.

Tôi nhận lấy, tìm một góc khuất, mở app ngân hàng tra thử số dư.

Khi thấy dãy số dài ngoằng trên màn hình, suýt chút nữa tôi đã ngất xỉu tại chỗ.

Chín mươi triệu!

Đúng y như hợp đồng! Không thiếu một xu!

Yên ổn nằm trong tài khoản mang tên tôi!

Tôi nhìn chằm chằm vào con số ấy, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.

Tôi – Diệp Tri Thu, hơn một năm trước còn là con nợ bị đòi ráo riết vì mấy chục vạn…

Giờ đây đã là nữ đại gia gần trăm triệu!

Tất cả những điều này… như một giấc mơ vậy.

Tôi quay lại sảnh tiệc, thấy Phó Vân Thâm đang bị một đám người vây quanh cụng ly chúc mừng.

Hình như anh cảm nhận được ánh nhìn của tôi, quay đầu lại, nâng ly về phía tôi từ xa,

Khóe môi cong lên, nở một nụ cười dịu dàng.

Không hiểu sao… mặt tôi bỗng đỏ lên.

Tiền cũng đã nhận, con cũng đã sinh, xét cho cùng thì nhiệm vụ của tôi xem như đã hoàn thành.

Tôi hoàn toàn có thể lựa chọn cầm số tiền đó, ly hôn với Phó Vân Thâm, từ nay trời cao biển rộng, sống cuộc đời tự do tự tại của riêng mình.

Thế nhưng… nhìn ba cục cưng nhăn nheo như mấy ông cụ non đang được bảo mẫu bế ở không xa,

Lại nhìn sang gương mặt mang theo nụ cười hiếm thấy của Phó Vân Thâm…

Tôi bất giác cảm thấy có chút… không nỡ.

Thôi thì… chuyện ly hôn, để sau đi vậy.

Giờ trước mắt, tận hưởng cuộc sống vừa làm mẹ, vừa làm phú bà đã!

Từ sau khi sinh ba bé trai, địa vị của tôi trong nhà họ Phó coi như vững như bàn thạch.

Cụ bà Phó hễ gặp ai cũng tấm tắc khen tôi là “phúc tinh lớn nhất của nhà họ Phó”.

Phó Vân Thâm cũng ngày càng tốt với tôi hơn – giữa chúng tôi tuy không có tình yêu nồng cháy,

nhưng cái sự gắn bó và ấm áp của một gia đình… lại ngày một rõ rệt.

Ba đứa con mỗi ngày một lớn, từ mấy ông cụ nhăn nheo hóa thành ba cục bột trắng trẻo mũm mĩm, đáng yêu đến muốn cắn.

Nhưng việc trông con – đúng là một cuộc chiến.

Ba tên nhóc ăn, uống, ị, tè – cái gì cũng gấp ba lần người thường.

Một đứa khóc, hai đứa còn lại cũng hùa theo, tiếng khóc vang đến mức có thể lật tung cả nóc nhà.

Cho bú chẳng khác gì đánh trận – bên này vừa xong, bên kia lại réo.

Còn giấc ngủ ban đêm thì… đúng nghĩa “ác mộng”.

Ba đứa thay phiên nhau thức dậy – tôi, Phó Vân Thâm và bảo mẫu, ba người thay phiên trực chiến, không ai được ngủ trọn một đêm.

Tôi thường xuyên thức dậy với hai quầng thâm như gấu trúc, phải nhìn vào tài khoản có chín mươi triệu mới tìm được chút động lực sống.

Số tiền này… thật sự không dễ kiếm chút nào!

Phó Vân Thâm – tân binh trong vai trò ông bố – lại tỏ ra cực kỳ ra dáng.

Thay tã, cho bú, vỗ ợ hơi… cái gì cũng học rất nhanh.

Nhiều đêm tôi bị tiếng khóc đánh thức, mở mắt ra thì đã thấy anh bế con trong phòng, nhẹ nhàng đi tới đi lui, động tác thành thạo vô cùng.

Nhìn bóng lưng cao lớn của anh, trong lòng tôi luôn dâng lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ.

Người đàn ông này… hình như ngày càng có sức hút.

Hôm đó, cụ bà Phó lại đến nhà tôi thăm cháu.

Ba nhóc vừa tròn một tuổi, đúng độ tuổi bò lăn bò lóc khắp nơi.

Phòng khách trải kín thảm bò, ba nhóc giống như ba con sâu nhỏ trắng trẻo, bò qua bò lại, miệng ê a gọi:

“Ba ba~ Ma ma~”

Cụ bà Phó bị chúng chọc cho cười không ngớt, ôm hai đứa một lúc, đứa còn lại thì đu bám vào chân bà.

Khung cảnh vừa hỗn loạn vừa ấm lòng.

“Ối chà chà, bảo bối ngoan của bà nội, đúng là tim gan của bà đây mà!”

Bà vừa hôn từng đứa, vừa cười đến nheo cả mắt.

Rồi cụ quay sang tôi, ánh mắt long lanh đầy mưu tính:

“Tri Thu à, ba đứa nhỏ thế này, nghịch biết bao nhiêu.

Hay là… sinh thêm một cô công chúa nữa đi? Con gái ngoan ngoãn, tình cảm, là áo bông nhỏ ấm áp cho mẹ.”

Tôi đang ăn táo, động tác khựng lại.

Sinh nữa?

Tôi vô thức xoa bụng mình.

Thật ra nghĩ lại cảnh sinh ba hôm đó, tôi vẫn thấy… hơi ám ảnh.

Chưa kể giờ trông ba đứa đã khiến tôi kiệt sức, nếu sinh thêm nữa thì…

Tôi hơi do dự.