Không phải bằng nước mắt, mà bằng ánh nhìn tin tưởng và trái tim trưởng thành.
Tôi từng nghĩ mình sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong những tổn thương cũ.
Nhưng không – cuộc đời vẫn còn rất dài, và ánh sáng thì luôn chờ ở cuối đường.
“Tôi không muốn kết hôn vội,” tôi nói.
Lý Minh mỉm cười:
“Không sao cả, chúng ta có thể từ từ.”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì… thử xem sao.”
Chúng tôi chính thức ở bên nhau.
Lý Minh đối với tôi — rất tốt.
Anh luôn tôn trọng tôi, thấu hiểu tôi, không bao giờ truy hỏi quá khứ, cũng chưa từng ép buộc điều gì.
Ở bên anh, tôi thấy nhẹ nhàng và thoải mái.
Thứ cảm giác mà ba năm hôn nhân trước kia chưa từng có.
Một năm sau.
Tôi nghe tin:
Trương Vũ và Trần Hiểu Tuyết chia tay.
Con gái của họ đã ra đời.
Nhưng Trần Hiểu Tuyết không cho anh ta gặp con.
Cô ta mắng anh là kẻ dối trá, là tên đàn ông rỗng túi chỉ biết vẽ vời hứa hẹn.
Trương Vũ giờ đang làm ở một công ty nhỏ, mức lương chỉ 7.000 tệ/tháng.
Vừa phải trả tiền nợ theo phán quyết của tòa, vừa chu cấp tiền nuôi con.
Cuộc sống của anh ta, chật vật từng đồng.
Cha mẹ anh ta vì xấu hổ mà đã từ mặt.
Họ không muốn nhận một đứa con mang tiếng phá hoại gia đình người khác rồi còn bị kiện ra tòa.
Hiện tại, anh ta sống một mình
ở căn phòng trọ chưa tới 30m2, không còn một chút hào quang nào của ngày xưa.
Còn Trần Hiểu Tuyết, nghe nói giờ đang sống ở một khu tập thể cũ nát, vừa đi làm vừa nuôi con nhỏ, cuộc sống vất vả, chật vật từng ngày.
Sợi dây chuyền hơn 50.000 tệ từng khoe khắp mạng xã hội, cô ta đã bán từ lâu để đổi lấy… tiền mua sữa bột.
Cô ta có hối hận không?
Tôi không biết.
Cũng không còn quan tâm nữa.
Cuộc đời họ giờ đây –
không liên quan gì đến tôi.
Còn tôi?
Tôi đang sống rất tốt.
Có người đàn ông yêu tôi thật lòng, có công việc mình thích, có một căn nhà của riêng mình, và một khoản tiết kiệm đủ đầy.
Quan trọng nhất –
tôi biết yêu chính mình, và không còn sợ tổn thương.
Quá khứ là thứ tôi đã đi qua.
Tương lai, là thứ tôi đang nắm lấy.
Vững vàng. Dịu dàng.
Và không còn ràng buộc bởi ai nữa.
Điều quan trọng nhất là… tôi đã tìm lại chính mình.
Cái “tôi” từng bị mài mòn trong cuộc hôn nhân không xứng đáng.
Cái “tôi” từng vì một người đàn ông không đáng mà tự thu mình, nhẫn nhịn đến mức quên mất bản thân.
Giờ đây, tôi trở lại rồi.
Mạnh mẽ hơn.
Độc lập hơn.
Và biết yêu thương chính mình nhiều hơn.
Hai năm sau.
Tôi và Lý Minh kết hôn.
Không tổ chức linh đình, chỉ đơn giản là bữa cơm giữa hai gia đình.
Rồi chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở Tam Á.
Trên bãi biển đầy nắng.
Tôi lặng lẽ nhìn về phía chân trời, nơi sóng vỗ rì rào.
Lý Minh vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.
“Em đang nghĩ gì thế?”
“Em đang nhớ lại những chuyện cũ.
“Còn buồn không?”
Tôi quay người lại, nhìn anh, mỉm cười.
“Không buồn nữa rồi. Thật đấy.”
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi.
Tôi tựa vào ngực anh, lặng im.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ lại—
Ba năm trước, tôi cầm tờ đơn ly hôn đứng trước cửa cục dân chính, trong lòng hoang mang nghĩ rằng cuộc đời mình… chắc là đã kết thúc.
Giờ nghĩ lại mới thấy, hóa ra hôm ấy không phải là dấu chấm hết.
Mà là dấu chấm lửng cho một khởi đầu mới.
Một cuộc đời khác.
Một hành trình khác — đẹp hơn, rực rỡ hơn.
Trở về Bắc Kinh sau chuyến du lịch.
Tôi phát hiện mình đã có thai.
8 tuần.
Tôi nói với Lý Minh.
Anh vui đến mức suýt bật khóc.
“Thật hả em?”
“Thật. Anh sắp làm bố rồi.”
Anh bế tôi lên quay một vòng giữa phòng.
“Trời ơi, tuyệt quá!”
“Anh cẩn thận chút, đang mang thai đấy!”
“À à đúng đúng,” anh vội vàng thả tôi xuống, “anh mừng quá, quên luôn mất.
Chúng tôi bắt đầu chuẩn bị cho em bé.
Mua cũi, mua đồ sơ sinh, đọc sách chăm con, đi khám định kỳ.
Từng chút một.
Cuộc sống cứ thế nhẹ nhàng trôi đi trong hạnh phúc.
Một hôm, tôi gặp lại Trần Hiểu Tuyết ở siêu thị.
Cô ta đang đẩy xe mua sắm, trong xe là một bé gái khoảng ba tuổi –
nhìn thoáng qua đã thấy rõ là con của Trương Vũ.
Khi thấy tôi, cô ta đứng sững lại.
“Lâm… Lâm Vũ.
Tôi gật đầu.
“Chào cô.”
Cô ta nhìn xuống bụng tôi.
“Chị đang mang thai à?”
“Ừ.”
“Chúc mừng.
“Cảm ơn.”
Không khí giữa hai người bỗng dưng trở nên lúng túng.
“Chị
dạo này sống tốt chứ?” cô ta hỏi.
“Tốt
lắm.” Tôi đáp. “Còn cô?”

