Tòa tuyên rồi. Tôi thắng.
Tôi cầm bản án trên tay, ngón tay hơi run.
Một.
Bị đơn Trương Vũ trong thời gian hôn nhân đã âm thầm chuyển nhượng tài sản chung, buộc phải hoàn trả cho tôi – Lâm Vũ – 693.800 tệ.
Hai.
Q
Bị đơn Trần Hiểu Tuyết dù biết rõ đối phương đã có gia đình vẫn cố tình tiếp nhận tài sản được chuyển nhượng trái phép, buộc phải chuyển nhượng căn nhà cho tôi, hoặc bồi thường một nửa giá trị tương
đương: 600.000 tệ.
Ba.
Toàn bộ chi phí tố tụng và phí luật sư, phía bị đơn chịu trách nhiệm.
Tổng cộng: 1.293.800 tệ.
Số tiền này, vốn dĩ… đã thuộc về tôi.
Cổng
tòa án.
Trương Vũ đứng đó, dáng vẻ vừa chật vật vừa do dự.
Hắn nhìn tôi, nhỏ giọng:
“Lâm Vũ.”
Tôi nhìn hắn, thản nhiên hỏi:
“Có chuyện gì?”
Hắn
lúng túng, ánh mắt lẩn tránh:
“Số tiền kia… anh chưa gom đủ…
Tôi khẽ cười.
“Chuyện đó… liên quan gì tới tôi?”
“Anh biết là mình sai… Nhưng em có thể cho anh… thêm thời gian được không?”
Tôi lạnh nhạt cắt lời:
“Lúc anh rút tiền chuyển cho Trần Hiểu Tuyết, sao không nghĩ đến chuyện có gom nổi không?”
“Giờ tới lúc trả lại, lại lật mặt xin khất?”
“Anh thật sự không có…
“Vậy thì đi vay. Bán xe, bán nhà, hỏi xin ba mẹ – gì cũng được.”
“Tôi không quan tâm.”
Chương 5
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, rõ ràng từng chữ:
“Trong vòng một tháng, chuyển khoản đầy đủ.
“Nếu không, tôi sẽ nộp đơn cưỡng chế thi hành án.
“Lúc đó, đừng trách tôi tàn nhẫn.”
Tôi quay lưng bỏ đi, không chút lưu luyến.
Sau lưng, tiếng hắn gọi thất thanh:
“Lâm Vũ!”
Tôi không quay đầu lại.
Đúng một tháng sau.
Tôi nhận được khoản chuyển khoản: 693.800 tệ.
Người chuyển: Trương Vũ.
Về phần Trần Hiểu Tuyết, sau khi bị kiện, bị truy lại bằng chứng, bị chất vấn đến cùng, cuối cùng lựa chọn chuyển nhượng căn hộ sang tên tôi. Hiện tại, tôi có hai căn nhà.
Cùng gần 700.000 tệ tiền mặt.
Cuộc hôn nhân đó, tôi trắng tay bước ra.
Nhưng ngày hôm nay…
Tôi tự mình đòi lại tất cả.
Không thiếu một xu.
Tôi đã từng nghĩ, có những vết thương sẽ không bao giờ lành.
Nhưng thời gian trôi đi, tôi nhận ra: chỉ cần mình chịu bước tiếp, ngày mai luôn có ánh sáng chờ đợi.
Cộng thêm 300.000 tệ trước đó, Tôi hiện có gần một triệu tệ –
Một con số đủ để tôi bắt đầu lại mọi thứ theo cách mà tôi mong muốn.
Tôi nghỉ việc.
Rời bỏ công ty cũ với mức lương lẹt đẹt.
Nhận lời mời làm việc tại một công ty nước ngoài, vị trí marketing, mức lương 12.000 tệ mỗi tháng – cao hơn trước đến 4.000.
Tôi dọn vào căn nhà mới đứng tên mình.
Căn nhà mà trước đây từng là nơi ở của Trần Hiểu Tuyết.
Tôi vứt hết mọi thứ liên quan đến cô ta.
Dọn sạch từng ngóc ngách, sơn lại tường, thay rèm, đổi toàn bộ đồ nội thất.
Hai tháng sau, căn nhà lột xác hoàn toàn.
Không còn bất kỳ dấu vết nào của quá khứ.
Tôi đứng giữa phòng khách, kéo rèm ra —
ánh nắng tràn vào, ấm áp và dịu dàng.
Đây là ngôi nhà của tôi.
Một tổ ấm chỉ thuộc về một mình tôi.
Không ai có thể làm tổn thương tôi nữa.
Không ai có quyền phản bội tôi nữa.
Tôi bắt đầu học cách yêu chính mình.
Cuối tuần, tôi đến phòng gym.
Tham gia lớp cắm hoa, dự câu lạc bộ sách.
Tôi kết bạn mới, làm quen những gương mặt mới.
Bắt đầu một cuộc sống mới hoàn toàn.
Rồi một ngày, tôi gặp anh ấy ở phòng gym.
Tên anh là Lý Minh – một kiến trúc sư.
Chúng tôi quen nhau một cách rất tình cờ, vì cùng tranh nhau… một chiếc máy tập.
Anh ấy mỉm cười hỏi:
“Cô dùng trước không?”
Tôi lắc đầu, “Anh dùng trước đi.”
Anh nhướn mày:
“Hay là… dùng chung?”
Tôi cười: “Được thôi.”
Cứ thế, chúng tôi quen nhau.
Tôi không giấu chuyện mình đã ly hôn.
Và khi anh hỏi lý do, tôi trả lời thẳng:
“Chồng cũ ngoại tình. Với người bạn thân nhất của tôi”
Anh im lặng vài giây, rồi nhíu mày:
“Loại người như vậy thật không đáng.
Tôi cười:
“Đúng vậy. Nhưng giờ tôi ổn rồi.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc:
“Anh tin điều đó.”
Chúng tôi bắt đầu cùng nhau tập gym, cùng ăn tối, cùng xem phim.
Không vội vã, không áp lực, chỉ đơn giản là đồng hành.
Rồi một ngày, tôi phát hiện… mình thích anh ấy.
Nhưng tôi không nói ra.
Tôi muốn chậm lại.
Tôi cần chắc chắn –
rằng lần này… sẽ không phải là một sai lầm.
Nửa năm sau.
Trong một chiều mưa lất phất, Anh đứng trước cửa nhà tôi, ướt lướt thướt, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ:
“Lâm Vũ, anh thích em.”
“Có thể cho anh một cơ hội không?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Anh chắc chứ?”
“Anh chắc.”
“Em từng ly hôn.”
“Anh biết.”
Anh nói như thể đó chưa bao giờ là một vấn đề.
Và đúng vậy — với người thật lòng, quá khứ không phải gánh nặng, mà là hành trình đưa ta đến hiện tại.
Tôi khẽ mỉm cười.
“Vậy thì thử xem.
Một chương mới bắt đầu –

