Tôi đã làm gì mà phải xin lỗi?

“Tôi không sai! Xin lỗi cái gì? Có trách thì trách các người chứ sao lại đổ lên đầu tôi?”

Lý Lương bắt đầu nổi gân xanh trên trán, tay bóp chặt cánh tay tôi, giọng đầy bực bội:

“Tết nhất rồi, em phải làm loạn cho bằng được à? Không thể yên ổn một lúc được sao?!”

Như sét đánh ngang tai. Tôi không thể tin nổi vào tai mình.

“Lý Lương, anh có biết anh đang nói cái gì không?”

Chị chồng nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa:

“Làm dâu thì phải có dáng dâu! Muốn làm công chúa thì về nhà mẹ mà làm, nhà này không thiếu tổ tông!”

Tôi bật dậy, vớ lấy ly nước, hắt thẳng vào mặt chị ta:

“Câm mồm!”

Lý Lương đột ngột giật mạnh tay tôi một cái.

Tôi không kịp phản ứng, ngã phịch xuống ghế, đau điếng.

“Đừng làm ầm nữa Lâm Như, phiền chết đi được!”

6

Bị kéo mạnh một cái, tôi sững người, phải mất một lúc mới kịp hoàn hồn.

Tôi ngây ra nhìn Lý Lương, nước mắt lập tức trào ra như vỡ đê.

Tôi không sao ngờ được, người đàn ông từng dịu dàng che chở tôi, lại có ngày ra tay với tôi như vậy.

Tôi bật dậy, dùng sức đẩy mạnh anh ta ra:

“Anh dám quát tôi à?!”

“Quát thì sao? Lý Lương có đánh cô đâu. Lúc nãy chẳng phải cô cũng quát anh ta đấy sao.”

Chị chồng vừa lau nước trên mặt bằng khăn giấy, vừa ném cục giấy ướt xuống đất.

“Nói cho cô biết Lâm Như, làm loạn cũng vô ích. Việc của ai thì người đó vẫn phải làm.”

Tôi không thèm để ý đến chị ta, quay đầu nhìn Lý Lương.

Trong cái nhà này, hễ còn thở được là ai cũng có thể bắt nạt tôi — chẳng phải trách nhiệm của anh ta sao?

Chỉ cần anh đứng về phía tôi, thử hỏi còn ai dám nói với tôi một chữ “không”?

Lý Lương tránh ánh mắt tôi, không ngẩng đầu lên, chỉ liên tục gắp thức ăn bỏ vào bát tôi.

“Thôi được rồi, mọi người bớt nói lại một chút đi, được không?”

“Uyển Uyển, ra bật ti-vi to lên chút, mở mấy chương trình ca hát cho náo nhiệt.”

Tôi trừng mắt nhìn Lý Lương, cảm giác cả người như bị rút sạch sức lực.

Người chồng thân yêu của tôi — hôm nay đúng là khiến tôi phải nhìn anh bằng con mắt khác.

Chị chồng múc một thìa cơm, nhét vào miệng mẹ chồng.

“Mọi người đều thấy rồi đấy, giờ mẹ chẳng rời được ai. Lâm Như, vẫn phải là cô chăm.”

“Đừng có nói chuyện bỏ tiền thuê hộ lý. Hộ lý toàn đồ vớ vẩn, làm sao bằng người nhà tận tâm?”

“Vậy thì tốt, không thuê càng hay, tôi tiết kiệm được tiền.”

Tôi dứt khoát cầm bát đũa lên.

Mình cực khổ nấu cả bàn, nhìn người khác ăn còn mình thì đói, ngu gì chịu thiệt.

“Mẹ sinh hai người là chị và Lý Lương, ba tháng đầu là tôi chăm hết, giờ có đến lượt chị rồi. Lát nữa tôi tính lại tiền, chi phí chia đôi mỗi nhà một nửa.”

“Nuôi con để dưỡng già, tôi là con gái, trông vào tôi cũng vô ích.”

“Qua Tết, cô và Lý Lương bán căn nhà này đi. Nhân lúc giá nhà đang thấp, đổi sang căn tầng trệt rộng hơn, sau này bố mẹ tôi sẽ ở cùng hai người. Lương hưu của hai ông bà đều đưa cho cô, tôi không lấy.”

Bán nhà, đổi nhà lớn, ở chung…

Phải uống bao nhiêu rượu giả mới điên tới mức này?

“Rồi sao nữa?”

Tôi muốn xem chị ta còn “điên” được tới mức nào.

“Cô nghỉ việc, ở nhà hầu hạ mẹ tôi.”

Tôi tức đến bật cười.

“Chị à, chị ăn no rửng mỡ hay đói quá sinh mê sảng vậy? Có não không? Có biết xấu hổ không? Cửa chùa nào không đóng kỹ, thả ra một vị ‘thần tiên’ như chị thế? Cuộc sống của tôi cần chị sắp xếp à? Chị là cái thá gì?”

“Rầm!”

Bố chồng đá bay chiếc ghế bên cạnh, ngón tay gần như chỉ thẳng vào mặt tôi.

“Phản rồi hả?! Cô nói chuyện với chị mình kiểu gì đấy?! Cái nhà này chưa tới lượt cô làm loạn!”

Chị chồng cũng “phắt” một cái đứng dậy, hai tay chống nạnh:

“Đúng là lật trời rồi! Không chấp thì cô còn được nước làm tới!”

Nói rồi làm bộ lao tới túm tôi.

Tôi bước thẳng lên, gào to:

“Cô dám thử xem!”

Tôi chộp lấy cái đĩa trước mặt, giơ cao:

“Đụng vào tôi thử một cái xem!”

Lý Lương với tay định cản tôi, tôi né người tránh, anh ta chụp hụt.

Bố chồng tức đến run cả người, “bốp bốp” đập bàn.

Bát đũa trên bàn cũng bật lên theo.

“Hôm nay nhất định phải trị cô!”

Chị chồng nhân cơ hội túm lấy cánh tay tôi, giật cái đĩa.

Tôi liều mạng giãy giụa, khuỷu tay thúc mạnh ra sau, trúng ngay bụng chị ta.

“Ái da!”

Chị chồng kêu lên một tiếng, buông tay, gập người lại.

Chiếc xe lăn của mẹ chồng bị va sang bên, dọa bà ta hoảng loạn vung tay vung chân.

Lý Lương lại ôm chặt lấy tôi:

“Được rồi vợ à! Đừng làm loạn nữa, được không?”

Tôi điên cuồng vùng vẫy, đá mạnh ra phía sau.

“Buông tôi ra! Cút đi!” Tôi gào khản cổ.

Uyển Uyển phấn khích reo lên:

“Hay quá hay quá!”

Con bé nhảy cả lên sofa, vừa nhảy vừa vỗ tay:

“Đánh hay lắm! Cắn đi, mạnh lên!”

Mẹ chồng ú ớ gào thét như thú bị dồn vào góc.

Nhưng chẳng có ai thèm để ý đến bà.

“Làm cái gì thế hả?! Tết nhất rồi, còn chưa đủ loạn à?!”