“Thưa anh, bên em không hỗ trợ trả hàng ạ.”
“Tại sao?”
“Vì anh đã sử dụng rồi.”
“Tôi chỉ dùng đúng một lần!”
“Nhưng cũng không thể trả được ạ.”
“Tôi… tôi thực sự đang rất cần tiền…” Giọng anh ta gấp gáp.
Nhân viên vẫn lắc đầu: “Rất xin lỗi, không thể hỗ trợ anh.”
Trương Vũ đứng đó, khuôn mặt đầy bất lực.
Anh quay người lại…
Và bắt gặp ánh mắt tôi.
“…Lâm… Lâm Vũ.”
Tôi gật đầu, không nói gì.
Ánh mắt anh ta dừng ở bụng tôi.
“Em…”
“Ừ.”
“Chúc mừng em…” Giọng anh ta rất khẽ.
“…Cȧm on.”
Lý Minh bước tới bên tôi.
“Anh thanh toán xong rồi.”
Anh thấy Trương Vũ, hơi sững lại. “Đây là…?”
“Từng là chồng cũ em.” Tôi bình thản đáp.
“À.” Anh gật đầu, mỉm cười lịch sự. “Chào anh.”
Trương Vũ nhìn anh, lại quay sang nhìn tôi.
“…Hai người…..
“Ch bọn em kết hôn rồi. Năm ngoái.” Tôi nói rõ. “…Chúc mừng.”
Không khí lúc ấy hơi ngượng ngùng.
Tôi chủ động nói:
“Chúng tôi đi trước nhé.”
“Ừ.”
Tôi và Lý Minh xách đồ rời khỏi cửa hàng.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi quay đầu lại nhìn.
Trương Vũ vẫn đứng đó, Ánh mắt trân trân nhìn vào chiếc xe đẩy em bé.
Nét mặt… vô cùng thê lương.
“Em vẫn còn bận tâm về anh ta sao?” Lý Minh hỏi.
“Không còn.” Tôi lắc đầu, “Chỉ là cảm thấy..”
“Thấy gì?”
“Thấy anh ta đáng đời.”
Lý Minh bật cười.
“Vậy thì tốt, đi thôi.”
“Ừ.”
Trên đường về nhà, Tôi cứ nghĩ mãi về cảnh tượng ban nãy.
Có lẽ bây giờ, Trương Vũ đang rất hối hận.
Hối hận vì đã chọn sai.
Hối hận vì đã vì một người không xứng đáng mà đánh mất tôi.
Nhưng…
Hối hận thì có ích gì?
Con đường đó là do anh ta chọn.
Vậy thì cái giá phải trả, cũng là chuyện anh ta phải gánh.
Còn tôi, Tôi đã chọn lại từ đầu.
Nên hôm nay, Tôi sống hạnh phúc.
Đời người vốn là thế.
Chọn khác nhau, kết cục cũng sẽ khác nhau.
Càng đi đúng đường, càng đến gần hạnh phúc.
Một tháng sau.
Tôi bắt đầu nghỉ thai sản.
Mỗi ngày đều ở nhà nghỉ ngơi, Đọc sách, xem phim, tập yoga.
Những ngày tháng yên bình trôi qua nhẹ nhàng như mây.
Lý Minh tan làm về mỗi tối đều nấu ăn cho tôi.
Còn ngồi trò chuyện cùng tôi, kể những chuyện hài hước xảy ra trong công ty.
“Hôm nay khách hàng bảo muốn thiết kế tòa nhà thành hình kim tự tháp”
“Rồi anh nói sao?”
“Anh bảo, thế có muốn đặt luôn tượng pharaoh lên đỉnh không?”
Tôi phì cười:
“Anh không sợ khách giận à?”
“Không, ông ấy còn khen hay cơ.”
“Rồi sao nữa?”
“Anh vội vàng nói đùa thôi, đừng tưởng thật!”
Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện, thời gian cứ thế trôi qua nhanh đến lạ.
Cảm giác ấy… thật tuyệt.
Không cần lo lắng liệu anh có đang nghĩ về người khác.
Không cần dè chừng, sợ bị phản bội.
Càng không phải thót tim vì một ngày nào đó anh sẽ không còn yêu mình nữa.
Vì tôi biết.
Anh yêu tôi.
Yêu một cách chân thành và rõ ràng.
Một tối nọ, Tôi bỗng thấy đau bụng dữ dội.
“Sao vậy em?” – Lý Minh lo lắng quay lại.
“Hình như… em sắp sinh rồi..”
“Gì cơ? Mà… còn nửa tháng nữa mà?”
“Em cũng không biết nữa…”
“Đi! Tới bệnh viện ngay!”
Anh vội vã đỡ tôi dậy, Lấy sẵn túi đồ sinh, Lái xe phóng thẳng đến viện.
Dọc đường, anh căng thẳng tới mức không nói nên lời.
Tôi ngược lại lại an ủi anh:
“Không sao đâu, đừng lo.”
“Anh không lo!” – Anh đáp mà giọng run run, “Anh chỉ… lo cho em thôi.”
Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra xong nói:
“Đã mở ba phân rồi, chuẩn bị vào phòng sinh đi.”
“Vâng vâng vâng!” – Lý Minh gật lia lịa.
Tôi được đẩy vào phòng sinh.
Anh đứng ngoài chờ.
Còn tôi thì nằm trong kia, Đau như muốn xé người.
Nhưng tôi không hét.
Chỉ cắn răng chịu đựng, Dồn sức từng đợt, từng đợt…
Cuối
cùng.
Con cũng chào đời.
“Con trai nhé.” – y tá nói – “3.2 ký.”
“Chúc mừng em.
Tôi nghe thấy tiếng khóc vang lên, Nước mắt lặng lẽ rơi.
Tôi đã có con rồi.
Tôi thật sự có một đứa con của riêng mình rồi.
Y tá bế bé đến trước mặt tôi.
Nhỏ xíu, da còn nhăn nheo, Nhưng đáng yêu vô cùng.
“Cảm ơn…” tôi nghẹn ngào.
“Không có gì, nghỉ ngơi đi em.” – y tá mỉm cười.
Tôi được đẩy ra khỏi phòng sinh.
Lý Minh lập tức lao tới.
“Vợ ơi, em vất vả rồi!”
“Không sao đâu…” tôi mỉm cười yếu ớt.
“Con đâu rồi?”
“Ở kia.” – tôi chỉ về phía bàn của y tá.
Anh
chạy
ngay đến đó, Nhìn đứa bé nằm ngoan ngoãn trong lồng kính, Đôi mắt anh đỏ hoe.
“Con trai..” — anh khẽ gọi.
Tôi nhìn anh.
Trái tim mềm nhũn như tan ra trong ánh nắng.
Đây chính là gia đình của tôi.
Chồng tôi.
Con trai tôi.
Hạnh phúc của tôi.
Suốt một tháng sau đó.
Tôi ở nhà nghỉ dưỡng sau sinh.
Lý Minh xin nghỉ phép để chăm sóc hai mẹ con.
Anh nấu ăn, giặt đồ, bồng bế con.
Không than một lời.
Không một tiếng thở dài.
Mẹ tôi nhìn mà cảm thán:
“Con gái à, lần này đúng là con lấy được người tốt.”

