Đủ để thay đổi rất nhiều điều.

Cô gái từng khóc nức nở trước cửa cục dân chính năm ấy, giờ đã là một người vợ hạnh phúc, một người mẹ đủ đầy.

Còn người đàn ông đã từng làm tôi tổn thương…

Giờ sống ra sao, tôi không biết.

Và cũng không muốn biết.

Vì điều đó… đã chẳng còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng là:

Tôi bây giờ sống rất tốt.

Thật sự rất tốt.

Tôi cất lại tờ giấy ly hôn vào hộp.

Khóa lại.

Nó là một phần trong cuộc đời tôi.

Tôi

sẽ không quên.

Nhưng cũng không còn bận lòng.

Nó chỉ là một lời nhắc:

Rằng tôi phải biết trân trọng hạnh phúc hiện tại.

Phải yêu đúng người.

Và quan trọng nhất –

Phải tốt với chính mình.

Tối hôm ấy, Lý Minh đi làm về.

“Vợ ơi, anh về rồi.”

“Ùm.”

“Hôm nay thế nào?”

“Rất ổn.” Tôi bước đến, ôm lấy anh.

“Chỉ cần có anh, ngày nào cũng ổn cả.”

Anh hơi sững lại, rồi cười.

“Sao tự nhiên sến thế này?”

“Vì..” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “Em chỉ muốn nói với anh một câu.”

“Lấy anh là quyết định đúng đắn nhất cuộc đời em.”

Đôi mắt anh đỏ hoe.

“Ngốc à.” Anh ôm tôi chặt hơn.

“Anh cũng thế.”

Chúng tôi cứ ôm nhau như thế.

Thật lâu, thật lâu.

Con trai chạy lại, tò mò hỏi:

“Bố mẹ đang làm gì thế?”

“Mẹ đang ôm bố.” Tôi đáp.

“Tại sao?”

“Vì mẹ yêu bố.”

“Vậy con cũng muốn ôm!”

Thằng bé nhào vào lòng chúng tôi.

Ba người ôm chặt nhau.

Và bật cười thật vui vẻ.

Đây chính là nhà của tôi.

Là hạnh phúc của tôi.

Là tất cả của tôi.

Tôi từng nghĩ, cuộc đời mình đã sụp đổ vì một cuộc hôn nhân thất bại.

Nhưng bây giờ tôi hiểu –

không phải là kết thúc.

Mà là khởi đầu của một lần tái sinh.

Tôi biết ơn quá khứ.

Vì chính nhờ nó, Tôi mới gặp được người xứng đáng hơn.

Sống một cuộc đời tốt đẹp hơn.

Và trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Vậy nên…

Cảm ơn tất cả những gì đã qua.

Thật

lòng cảm ơn.

Dù là tốt đẹp hay tổn thương, tất

cả

đều góp phần tạo nên tôi của hiện tại.

Và tôi của hiện tại…

hạnh phúc.

đang

Thật sự rất hạnh phúc.

Ngoài

cửa sổ, mặt trời đang lặn.

Ánh hoàng hôn rót những vệt nắng vàng óng ả vào ngôi nhà, chiếu lên người chúng tôi.

Ấm áp.

Lặng lẽ.

Đẹp đến nao lòng.

Giống như chính cuộc sống này –

Đầy hy vọng.

Đầy yêu thương.

Đầy ắp hạnh phúc.

Và tôi biết.

Những ngày tháng như thế này, sẽ còn kéo dài mãi.

Cho đến hết cuộc đời.

Bởi

chúng tôi yêu nhau.

Bởi vì chúng tôi biết trân trọng.

Bởi vì chúng tôi hiểu rằng —

Hạnh phúc là điều không dễ dàng có được.

Nên phải biết giữ gìn.

Phải biết nâng niu.

Cứ như thế….

Câu

chuyện của tôi.

Cuộc đời mới của tôi.

Hạnh phúc của tôi.

Trong buổi hoàng hôn dịu dàng ấy, vẫn đang tiếp tục.

Và sẽ luôn luôn tiếp tục.

Mãi mãi.

-Hêt-