Vũ, em đang ở đâu?”
“Về nhà
đi, được
không?”
“Mình nói chuyện lại nhé…
“Anh thực sự biết mình sai rồi.”
“Anh xin em đấy.”
Tôi nhìn loạt tin nhắn đó.
Không có chút nào muốn trả lời.
Tôi đứng dậy.
Rửa mặt, thay đồ.
Đi đến cục dân chính.
Lúc tôi đến là 9 giờ sáng.
Cổng đã có rất nhiều người xếp hàng.
Tôi tìm một chỗ đứng.
Chờ Trương Vũ.
Chờ nửa tiếng.
Anh ta đến.
Vẫn mặc nguyên đồ ngày hôm qua.
Râu ria chưa cạo.
Hai mắt đỏ hoe.
“Lâm Vũ.” Anh ta nhìn thấy tôi.
“Đến rồi à?” Tôi bình thản. “Vậy thì vào làm thủ tục thôi.”
“Em… em thật sự muốn ly hôn sao?”
“Hỏi thừa.
“Không thể suy nghĩ lại một chút sao?”
“Không còn gì để nghĩ cả.”
“Lâm Vũ.” Anh ta nắm lấy tay tôi. “Anh thực sự biết mình sai rồi…
“Anh sai?” Tôi giật tay ra. “Vậy anh sai ở đâu?”
“Anh… anh không nên đưa tiền cho Hiểu Tuyết.
“Rồi sao nữa?”
“Anh… không nên giấu em chuyện đó.”
“Còn gì nữa?”
“Còn..”
“Thôi khỏi.” Tôi ngắt lời. “Anh căn bản không biết mình sai ở đâu.”
“Anh biết mà!”
“Anh biết cái gì?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Anh có biết sai lầm lớn nhất của anh, là anh yêu người khác không?”
Anh
ta chết lặng.
“Trương Vũ, tôi không trách anh vì đưa tiền cho cô ta.” Tôi nói, “Điều tôi trách là—trong lòng anh có người khác.”
“Vậy mà
anh
vẫn còn muốn níu kéo tôi.”
“Nếu anh nói sớm, tôi đã buông tay từ lâu rồi.”
“Nhưng
anh không nói.”
“Anh vừa yêu cô ta… lại vừa tận hưởng mọi điều tôi mang đến.
“Anh thấy như vậy có công bằng không?”
Anh ta cúi đầu.
“Xin lỗi.”
Chương 3
“Đừng nói xin lỗi nữa.” Tôi nói. “Vào trong đi.”
Anh ta đứng yên.
“Anh không muốn ly hôn.”
“Anh không muốn?” Tôi cười khẽ. “Nhưng tôi muốn.
“Lâm Vũ.”
“Trương Vũ.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Anh muốn ly hôn, hay muốn tôi khởi kiện ra tòa?”
“Nếu là cách sau, chuyển dịch tài sản trong hôn nhân, anh sẽ phải bồi thường nhiều hơn.”
Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
“Em…”
“Em làm sao?”
“Sao em có thể tuyệt tình như vậy?”
Tuyệt tình.
Anh ta nói tôi tuyệt tình.
Tôi bật cười.
“Trương Vũ, anh đưa 18 vạn cho người phụ nữ khác, giờ lại nói tôi tuyệt tình sao?”
“18 vạn đó là tiền tôi kiếm được!” Anh ta bỗng lớn tiếng.
Những người xung quanh đều quay đầu nhìn.
Tôi nhìn anh ta.
“Tiền anh kiếm được?”
“Đúng!”
“Vậy thì tốt.” Tôi gật đầu. “Chúng ta ra tòa.
“Thẩm phán sẽ nói cho anh biết–tài sản trong thời kỳ hôn nhân là tài sản chung.
“18 vạn anh đưa cho Trần Hiểu Tuyết, trong đó có 9 vạn là của tôi.”
“Anh trả lại cho tôi.”
Trương Vũ chết sững.
“Anh… anh không có tiền…
“Không có tiền?” Tôi rút điện thoại ra. “Vậy tôi báo cảnh sát ngay bây giờ.”
“Em muốn làm gì?”
“Báo anh chiếm đoạt tài sản.”
“Em điên rồi à!”
“Tôi không điên.” Tôi nhìn anh ta. “Trương Vũ, anh tự chọn đi.”
“Hoặc là bây giờ ly hôn, tài sản chia đôi.”
“Hoặc là ra tòa, anh trả lại tôi 18 vạn, còn phải bồi thường.”
“Anh chọn cái nào?”
Anh ta nhìn tôi chằm chằm.
Rất lâu sau.
“Anh chọn..” Giọng anh ta run rẩy. “Ly hôn.”
Chúng tôi bước vào cục dân chính.
Lấy số.
Điền đơn.
Ngồi chờ.
Suốt quá trình, Trương Vũ không nói một lời.
Tôi cũng vậy.
Cuối cùng đến lượt chúng tôi.
Nhân viên nhìn hai người.
“Hai anh chị xác nhận ly hôn chứ?”
“Xác nhận.” Tôi đáp.
Cô ấy quay sang Trương Vũ.
“Anh thì sao?”
Trương Vũ im lặng rất lâu.
“…Xác nhận.”
“Thỏa thuận phân chia tài sản đâu?”
Tôi lấy từ trong túi ra bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn.
“Nhà sẽ thuộc về tôi, tôi chuyển cho anh ta 10 vạn tệ tiền bồi thường.”
“Số tiền tiết kiệm 15 vạn, chia đôi.”
“Chiếc xe thuộc về anh ta.”
Nhân viên nhìn qua bản thỏa thuận.
“Anh có đồng ý không?” Cô ấy hỏi Trương Vũ.
Anh ta nhìn chằm chằm vào giấy tờ.
“10 van…”
“Thấy ít à?” Tôi nhìn anh ta. “Vậy thì ra tòa đi.”
“Phiên tòa sẽ xử thế nào, chắc anh cũng rõ.
Anh ta nghiến răng.
“Anh đồng ý.”
“Được.” Nhân viên bắt đầu làm thủ tục.
In giấy.
Đóng dấu.
Ký tên.
Mười phút sau—
Chúng tôi nhận được giấy chứng nhận ly hôn.
Bước ra khỏi cổng cục dân chính.
Trương Vũ đứng ở cửa.
“Lâm Vũ.”
“Còn chuyện gì nữa?”
“Còn… 10 vạn kia…
“Mai tôi chuyển cho anh.”
“…Cȧm on em.”

