Mặt mộc, không son phấn.

Đôi mắt sưng đỏ.

“Lâm Vũ.” Cô ta vừa nhìn thấy tôi.

Tôi ngồi xuống.

“Nói đi.”

“Cậu… cậu nhất định phải kiện tớ sao?”

“Không lẽ lại bỏ qua?”

“Căn nhà đó…” Cô ta cắn môi, “Tớ có thể… trả lại cho cậu.”

“Trả lại?” Tôi bật cười. “Trần Hiểu Tuyết, căn nhà đó vốn dĩ đã có một nửa là của tôi.”

“Tớ biết. “

“Cậu biết?” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Cậu biết mà vẫn nhận?”

“Tά…”

“Tớ

cái gì?”

Cô ta cúi đầu.

“…Tớ thích anh ấy”

Ba chữ.

Tớ thích anh ấy.

“Vậy nên cậu có thể thản nhiên xài tiền của tôi?”

“Xin lỗi..”

“Đừng nói xin lỗi.” Tôi nói. “Trần Hiểu Tuyết, chúng ta quen nhau mười năm.

“Tôi từng coi cậu là bạn thân nhất.”

“Vậy mà cậu đáp lại tôi thế nào?”

“Cậu giật chồng tôi, lấy tiền của tôi, rồi nói một câu xin lỗi là xong?”

“Lâm Vũ.” Cô ta bật khóc. “Tớ thật sự không cố ý..

“Không cố ý?” Tôi cười lạnh. “Vậy là vô tình?”

“Là Trương Vũ.” Cô ta ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa. “Là anh ấy theo đuổi tớ trước.

Tôi chết lặng.

“Cậu vừa nói gì?”

“Tháng Ba năm ngoái, anh ấy thổ lộ với tớ.” Cô ta nói, “Anh ấy bảo… đã thích tớ từ lâu rồi.”

“Bảo rằng kết hôn với cậu là vì bị gia đình ép buộc.”

“Người anh ấy thực sự yêu… là tớ.”

Tôi lặng người nghe từng chữ.

Chỉ cảm thấy… thật nực cười.

“Và cậu tin?”

“Tά…”

“Trần Hiểu Tuyết.” Tôi nhìn cô ta chằm chằm. “Cậu ngây thơ thật… hay chỉ đang giả vờ?”

Cô ta im lặng.

“Cậu biết căn nhà đó là anh ta dùng tiền trong hôn nhân để mua.

“Cậu biết 18 vạn chuyển khoản, có một nửa là của tôi.”

“Vậy

cậu vẫn nhận.

“Vì cậu chẳng hề quan tâm.”

“Cậu chỉ quan tâm đến những gì cậu nhận được từ anh ta.”

“Không phải vậy…

“Thế

là gì?”

Cô ta

cắn môi, gương mặt trắng bệch.

“Tớ…

tớ cũng là người bị hại….

“Người bị hại?” Tôi bật cười. “Cậu là nạn nhân?”

“Đúng.” Cô ta nghẹn ngào. “Trương Vũ bảo là… căn nhà đó anh ấy tự bỏ tiền mua.

“Tớ không biết đó là tài sản chung của hai người…

“Cậu không biết?”

“Thật sự không biết.”

Tôi nhìn chằm chằm cô ta.

Chương 4

“Trần Hiểu Tuyết… cậu nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?”

“Lâm Vũ.”

“Lương tháng của cậu bao nhiêu?”

“Khoảng… 8.000.

“Còn lương của Trương Vũ?”

“15.000 tê.”

“Lương hai người cộng lại, mỗi tháng 23.000.

“Một năm không ăn không uống, tối đa cũng chỉ để dành được 276.000.”

“Vậy mà anh ta mua cho cậu căn nhà 1,2 triệu.”

“Cậu thật sự không biết tiền từ đâu ra sao?”

Cô ta không nói được lời nào.

“Cậu biết.” Tôi nói. “Cậu biết rất rõ.”

“Chỉ là cậu giả vờ không biết.

“Bởi vì cậu nghĩ, chỉ cần không thừa nhận, thì sẽ không ai làm gì được cậu.

“Đúng không?”

Cô ta cúi đầu.

Im lặng.

Tôi đứng dậy.

“Mai gặp ở tòa.”

“Lâm Vũ!” Cô ta chộp lấy tay tôi. “Cậu có thể… đừng kiện tớ được không?”

“Vì sao?”

“Vì.” Giọng cô ta run rẩy. “Vì tớ mang thai rồi.”

Tôi chết lặng.

“Cậu nói cái gì?”

“Tớ mang thai.” Cô ta nhìn tôi. “Ba tháng.”

“Là con của Trương Vũ.

Trời đất trước mắt tôi như đảo lộn.

“Cậu…

“Lâm Vũ, tớ biết tớ có lỗi với cậu.” Cô ta vừa khóc vừa nói.

“Nhưng đứa bé là vô tội.”

“Nếu cậu kiện tớ, tớ sẽ không có tiền nuôi con.”

“Xin cậu… tha cho tớ đi.”

Tôi nhìn cô ta.

Mang thai.

Ba tháng.

Tức là… khi tôi và Trương Vũ vẫn chưa ly hôn.

“Trần Hiểu Tuyết.” Giọng tôi run lên. “Cậu và Trương Vũ bắt đầu từ khi nào?”

Cô ta im lặng.

“Nói!”

“…Tháng Chín năm ngoái.”

Tháng Chín năm ngoái.

Khi đó tôi và Trương Vũ vẫn là vợ chồng.

Chúng tôi chưa ly hôn.

Còn anh ta—đã ngoại tình từ lâu.

“Các người ở đâu?”

“Ở… căn nhà đó.”

Tôi bật cười.

“Vậy ra không phải là không có gì.”

“Các người đã ở bên nhau từ lâu rồi.”

“Chỉ là cố tình giấu tôi.”

Cô ta không nói được nữa.

“18 vạn đó.” Tôi hỏi. “Là tiền bao nuôi anh ta đưa cho cậu à?”

“Không phải..”

“Vậy là gì?”

Chương trước

Chương tiếp

“Là… tiền sinh hoạt anh ấy đưa cho tớ.

Tiền sinh hoạt.

Nghe đến ba chữ đó—

Tôi chỉ thấy châm chọc đến buồn cười.

“Anh ta chu cấp sinh hoạt cho cậu.”

“Còn tôi thì sao?”

“Mỗi tháng 5.000 tệ, còn phải ghi chép chi tiêu từng đồng.”

“Còn cậu–18 vạn một năm, tiêu thoải mái.”

“Trần Hiểu Tuyết.” Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

“Cậu có biết mình ghê tởm đến mức nào không?”

Cô ta òa khóc.

“Xin lỗi cậu, Lâm Vũ… xin lỗi.”

“Đủ rồi.” Tôi cắt ngang. “Mai gặp ở tòa.

Tôi quay người bỏ đi.

“Lâm Vũ!” – cô ta gọi với theo sau lưng.

Tôi không ngoảnh lại.

Bước ra khỏi quán cà phê.

Đứng ngoài trời, hít sâu một hơi.

Cô ta đang mang thai.

Ba tháng.

Là con của Trương Vũ.

Chúng tôi mới ly hôn chưa đầy hai tháng.

Mà cô ta đã mang thai ba tháng.

Nói cách khác

Khi tôi và anh ta vẫn còn là vợ chồng, anh ta đã khiến người khác có thai.

Tôi bật cười.

Nước mắt rơi xuống.