45 tuổi bị sa thải, tôi khiến công ty phá sản trong ba ngày.
Năm 45 tuổi, tôi bị đá khỏi công ty một cách tàn nhẫn.
Sếp cho rằng, chỉ cần 1 triệu 880 nghìn tệ là đủ để tiễn một “bà cô già” như tôi ra đường.
Tôi cầm tiền, không cãi một câu, không níu kéo một lời.
Ngay tối hôm đó, tôi xóa sạch 220 liên lạc, bao gồm cả ông ta.
Đám đồng nghiệp cũ vẫn còn tụm năm tụm ba, bàn tán sau lưng rằng tôi ôm tiền rút lui, nhưng thực chất chỉ là một “bà thím vô dụng”.
Ba ngày sau—
Dự án cốt lõi của công ty đình trệ hoàn toàn.
Toàn bộ quy trình, tài liệu, hệ thống, chỉ có tôi nắm rõ.
Ông ta cuống cuồng đi tìm người cứu, mới phát hiện:
Người mà ông ta coi là gánh nặng, lại là mạch máu nuôi sống cả công ty.
Tôi không cần phải gào lên để chứng minh giá trị của mình.
Tôi im lặng rời đi, và để kết quả lên tiếng.
1.
Bảy giờ rưỡi sáng.
Tôi bước vào công ty đúng giờ như suốt mười lăm năm qua, chưa từng trễ một ngày.
Hơi lạnh từ điều hòa trung tâm hoà lẫn mùi cà phê đắng nhẹ—là thứ mùi quen thuộc tôi chẳng thể nào lẫn đi đâu được.
Nhưng hôm nay, trong không khí ấy lại có một tầng cảm giác là lạ… như thể có điều gì sắp xảy ra.
“Chị Lâm, Tổng Giám đốc Trần và phòng Nhân sự đang đợi chị trong phòng họp.”
Cô lễ tân lên tiếng, giọng khách sáo bất thường, ánh mắt thì lảng tránh.
Tim tôi khẽ giật một nhịp, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh như mọi ngày.
Tôi đẩy cửa bước vào phòng họp.
Không khí đè nặng đến mức khiến người ta khó thở.
Giám đốc nhân sự, chị Lý, ngồi một bên bàn, nụ cười cứng nhắc đến mức giả tạo.
Còn Trần Lập – CEO 35 tuổi, du học về nước, đang ngồi chễm chệ ở ghế chính giữa, cả người bao phủ trong bộ vest đặt may đắt tiền.
Nhưng trong mắt tôi lúc này, cái vest ấy chẳng khác nào áo choàng của đao phủ.
Anh ta không thèm nhìn tôi lấy một lần, chỉ liếc qua bằng khoé mắt, đầu ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, tỏ rõ sự mất kiên nhẫn.
“Ngồi đi.”
Chị Lý mở lời đúng quy trình, đẩy một tập tài liệu về phía tôi.
Thông báo chấm dứt hợp đồng lao động.
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ in đậm ấy, đầu óc trống rỗng trong vài giây.
“Công ty cần những nhân tố mới.”
Trần Lập cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu như đang ban phát ân huệ.
“Chị Lâm, thật tiếc là chị… không còn phù hợp với định hướng phát triển tương lai của công ty nữa.”
Từng lời anh ta nói ra đều lạnh lẽo như được ướp đá, không mang theo chút cảm xúc.
Chị Lý nhanh chóng tiếp lời, đọc thẳng phần bồi thường:
“Theo chế độ N+1. Xét đến những cống hiến nhiều năm qua của chị, công ty sẽ hỗ trợ thêm một khoản. Tổng cộng: 1 triệu 880 nghìn tệ. Hiệu lực ngay lập tức.”
Mỗi khi cầm lên một món đồ, cảm giác như đang tự tay bóc đi từng lớp da đã dính chặt vào người tôi suốt mười lăm năm qua.
Tôi mở máy tính, làm đúng quy trình: sao lưu toàn bộ dữ liệu công việc, chuyển hết sang máy chủ dùng chung.
Nhưng có những thứ… mới thật sự là “xương sống” của cả hệ thống —
Những chuỗi logic ẩn sâu trong đầu tôi, cấu trúc lõi của thuật toán, hay cả những lối đi ngầm chỉ mình tôi biết trong hệ thống —
Không một ai có thể mang đi. Cũng không ai có thể tìm ra.
Tôi ôm chiếc thùng giấy bước ra khỏi toà nhà nơi tôi đã dành trọn mười lăm năm cuộc đời để cống hiến.
Ánh nắng gắt gao rọi xuống, mặt kính phản chiếu lại ánh sáng lạnh buốt.
Mắt tôi khô rát, như có gì đó cứa vào từng dây thần kinh… nhưng chẳng rơi nổi một giọt nước mắt.
Thì ra, “chết lòng” là như thế này.
Điện thoại khẽ rung.
Là tin nhắn từ group chung của công ty.
Tôi mở ra xem.
Dòng chữ trên màn hình lạnh hơn cả gió mùa đông:
“Chị Lâm nhận 1 triệu 880 nghìn, giờ thì yên tâm về hưu rồi nhé.”
“Đúng đó, ngày thường có thấy chị ấy bận gì đâu, cứ ngồi lì như pho tượng sống.”
“Khoản đó cũng coi như công ty có tình, cho chị ấy sống nốt nửa đời còn lại.”
“Thời đại này mà còn giữ lại một bà cô 45 tuổi trong công ty internet? Đúng là nên bị đào thải từ lâu.”
Từng lời, từng câu — đều đến từ những người từng được tôi chỉ dạy từng bước một, những kẻ tôi từng vì họ mà chịu đòn thay.
Tôi nhìn những cái tên quen thuộc ấy… chỉ thấy buồn nôn.
Về đến nhà.
Không gian trống rỗng chỉ còn lại tiếng thở của chính mình.
Tôi không bật đèn.
Cứ thế buông mình xuống ghế sofa, để bóng tối nuốt chửng lấy mình.
Rất lâu sau đó, tôi lấy điện thoại ra, mở danh bạ.
Trần Lập.
Chị Lý.
Những đồng nghiệp từng xì xào bàn tán về tôi trong group…
Từng cái tên một, tôi không biểu lộ cảm xúc gì, lặng lẽ kéo tất cả những người có liên quan đến công ty vào danh sách chặn.
Tổng cộng: 220 liên hệ.
Mỗi lần bấm nút “xóa”, là một lần tôi tự tay làm lễ tiễn biệt cho mười lăm năm cuộc đời đã chết đi trong im lặng.
Khi cái tên cuối cùng biến mất khỏi danh sách, tôi nhìn màn hình hiện liên tục những dòng thông báo:
“Người nhận đã từ chối tin nhắn của bạn.”
Khóe môi tôi cuối cùng cũng nhếch lên một nụ cười lạnh đến rợn người.
Trần Lập, anh tưởng 1 triệu 880 nghìn là phí sa thải tôi sao?
Không.
Đó là khoản tiền chuộc mà anh đã tự tay trả trước — để trả giá cho sự kiêu ngạo và ngu xuẩn của mình.
Ván cờ này… bây giờ mới chính thức bắt đầu.
2.
Tôi ngồi suốt đêm trong phòng khách trống không.
Ánh sáng ngoài trời từ mờ nhạt chuyển dần sang chói chang.
Trong đầu tôi, như một thước phim lặng lẽ tua ngược lại từng mảnh ghép của mười lăm năm đã qua.
Tôi là nhân viên số 007 của công ty.
Vào làm còn sớm hơn cả Trần Lập.
Hồi đó, công ty chỉ là một xưởng nhỏ vài ba người, còn tôi và vị chủ tịch đời đầu — cùng nhau từng dòng từng dòng code mà dựng nên nền móng.
Về sau, ông ấy về hưu.
Người kế nhiệm là con trai ông — Trần Lập, cậu du học sinh về nước với đủ loại bằng cấp lấp lánh.
Trần Lập trẻ, có tham vọng. Nhưng tham vọng đó luôn đi kèm với sự ngạo mạn và thiếu thực tế.
Cậu ta coi thường chúng tôi — những “người cũ”, luôn miệng bảo chúng tôi lỗi thời, không theo kịp thời đại.
Cậu ta chạy theo trào lưu, suốt ngày vẽ concept, tung hô những từ khóa đao to búa lớn như “chuyển đổi số”, “cách mạng AI”, “tối ưu hoá trải nghiệm”…
Nhưng lại gần như bỏ mặc phần gốc rễ — hạ tầng hệ thống.
Tôi đã không biết bao nhiêu lần nộp báo cáo, xin duyệt ngân sách để nâng cấp lại nền tảng dữ liệu đã quá cũ.
Và lần nào cũng bị từ chối thẳng thừng:
“Tiền phải dùng đúng chỗ.”

