thoải mái, ít đi vài phần sắc lạnh của thương trường, nhiều thêm vài phần dịu dàng đời thường.

“Có gì muốn hỏi thì hỏi đi.” Anh rót trà cho tôi, dường như đã nhìn thấu tâm tư tôi.

Quả thật tôi có rất nhiều điều muốn biết.

Ví dụ như, tại sao anh lại có nhiều bằng chứng xấu về Lục Trạch Xuyên đến vậy? Ngay cả kế hoạch tự

biên tự diễn của Lục Trạch Xuyên và Giang Tuyết anh cũng biết trước?

“Lúc học đại học, Lục Trạch Xuyên từng ăn cắp bản đề án của tôi để đi thi khởi nghiệp.”

Phó Thừa Diễn bắt đầu kể, giọng rất nhẹ, như đang nói về chuyện của người khác.

“Hắn giành giải nhất. Giải thưởng đó trở thành số vốn đầu tiên để hắn khởi nghiệp.

Còn tôi, vì bị tố cáo đạo nhái, suýt nữa bị đuổi học.”

Tôi ngây người.

Chuyện này, tôi hoàn toàn không biết.

Ngày đó, Lục Trạch Xuyên kể với tôi rằng chính Phó Thừa Diễn ganh tị với tài năng của anh ta nên mới

đạo nhái, cố tình bôi nhọ.

Tôi còn đứng trước bảng thông báo của trường, chỉ vào mặt Phó Thừa Diễn mà mắng anh suốt mười phút.

“Vậy nên, từ khi đó anh đã bắt đầu..”

“Tôi chỉ là đã quen… chừa cho mình một đường lui.”

Anh ngắt lời tôi, ánh mắt nhìn tôi sâu thẳm. “Giang Nguyệt, thế giới này… không phải ai cũng có thể dốc lòng tin tưởng người khác như cô.”

Tim tôi như bị kim đâm một nhát.

Phải rồi, tôi từng ngốc đến mức tin Lục Trạch Xuyên là cả thế giới. Ngốc đến mức hắn nói gì cũng không nghi ngờ.

“Xin lỗi.” Tôi cúi đầu, giọng hơi khàn đi. “Chuyện năm đó… tôi muốn xin lỗi anh.

Phó Thừa Diễn nhìn tôi vài giây, rồi bất ngờ mỉm cười.

Nụ cười của anh rất đẹp, giống như băng tuyết tan chảy, xuân về hoa nở.

“Không sao.” – Anh nói. “Dù sao, tôi cũng đâu phải chưa từng chơi xấu cô.

Tôi ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh.

Khóe môi anh vẫn nở nụ cười:

“Cô nghĩ vì sao bốn năm đại học, cô không đăng ký được môn tự chọn nào ra hồn, làm nhóm thì toàn

bị phân chung với mấy đứa học dở?”

Tôi: …

Thì ra bốn năm đại học tôi “trầy trật” như thế là do anh giở trò?

Bữa cơm đó kết thúc trong một bầu không khí hơi kỳ lạ nhưng dễ chịu.

Trên đường về, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư Vương.

“Tiểu thư, Lục Trạch Xuyên trong trại tạm giam yêu cầu gặp cô. Hắn nói… hắn có một bí mật rất quan

trọng về thân thế của Giang Tuyết, muốn đích thân nói cho cô biết.”

Chương 7

9

Cuối cùng, tôi vẫn quyết định đến gặp Lục Trạch Xuyên.

Trong phòng thăm gặp tại trại tạm giam, tôi lại được nhìn thấy anh ta một lần nữa.

Chỉ vài ngày ngắn ngủi, anh ta như già đi cả chục tuổi, tóc bạc lốm đốm, ánh mắt đục ngầu, hoàn toàn không còn vẻ phong độ, tự tin ngày xưa.

Anh ta mặc đồ phạm nhân, tay đeo còng lạnh ngắt. Khi thấy tôi, đôi mắt đục đó lập tức bừng lên thứ ánh nhìn phức tạp – có yêu, có hận, có tiếc nuối, có oán trách.

“Nguyệt Nguyệt…” Anh ta cất giọng khàn khàn, môi run rẩy.

Tôi ngồi sau tấm kính, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh ta, không nói một lời.

“Anh không cầu em tha thứ, chỉ cầu em… cho anh một cơ hội nữa… không, chỉ cần được nhìn thấy em thêm một lần cũng đủ rồi…

“Tôi không đến đây để nghe anh than khóc. Nói đi, thân thế của Giang Tuyết, rốt cuộc có bí mật gì?” Nhắc đến Giang Tuyết, ánh mắt Lục Trạch Xuyên lập tức trở nên độc địa.

“Con tiện nhân đó! Nó lừa tôi! Từ đầu tới cuối đều là lừa dối!”

Anh ta đấm mạnh xuống bàn, mắt đỏ rực.

“Nó đâu phải cô nhi gì! Nó tiếp cận Giang gia các người, tất cả đều có sắp đặt từ trước!”

Tim tôi khẽ trầm xuống: “Ý anh là sao?”

“Nó…” Lục Trạch Xuyên thở dốc, như đang cố nhớ lại một ký ức đáng sợ nào đó.

“Nó từng nói với tôi rằng, hai mươi năm trước, người đã gây ra tai nạn hại chết em trai chưa chào đời

của em, khiến mẹ em – Lý Huệ – mất đi khả năng sinh con, chính là kẻ thù thực sự của Giang gia. Và nó – Giang Tuyết – chỉ là một con cờ được hắn sắp đặt từ nhỏ.”

Hai mươi năm trước? Kẻ thù?

Tôi cau mày. Giang gia tôi lớn mạnh, đối thủ thương trường thì không ít, nhưng để gọi là “kẻ thù truyền kiếp” thì tôi thật sự không nhớ nổi ai.

“Tên đó là ai?” Tôi truy hỏi.

“Tôi không biết… Lục Trạch Xuyên ôm đầu đau khổ.

“Nó chỉ nói, hắn là người cực kỳ đáng sợ, có thế lực ở cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Chính hắn đã tạo ra vụ tai nạn xe năm xưa, hại chết em trai em, khiến mẹ em không thể có thai thêm lần nào nữa.” “Ầm” – một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu tôi.

Chuyện này, là bí mật lớn nhất và cũng là nỗi đau sâu kín nhất của Giang gia.

Tôi còn nhớ khi nhỏ, từng nghe người giúp việc thì thầm kể lại: mẹ tôi khi đó mang thai một bé trai. Nhưng khi thai được bảy tháng, bà và bố tôi gặp tai nạn xe hơi.