Sư mẫu lại vỗ một cái vào sau đầu cậu ta:
“Chiều rồi còn sáng cái gì.”
Sau đó sư mẫu quay sang cười với tôi:
“Tiểu Lâm à, thằng cún con này giao cho con đó. Nó mà chọc con giận thì cứ đánh nó, nó dám đánh trả thì nói với dì.”
Nói xong, sư mẫu khép cửa đi ra ngoài.
Triều Hoài vươn vai, nhìn tôi:
“Bắt đầu từ đâu?”
Tôi hơi cau mày:
“Hay là cậu mặc áo vào trước đi.”
Chỉ cần nhìn thấy thân hình này thôi là tôi đã ghen đến mức không dời mắt nổi.
Cậu ta đứng dậy, giọng nói mang theo vài phần trêu chọc:
“Không mặc, nóng.”
Nóng?
Hôm nay thời tiết khá mát.
Tôi mặc áo khoác mỏng còn không thấy nóng, cậu ta lại nói nóng.
Nhưng cậu ta đã nói vậy, tôi cũng chẳng quản nữa.
Tôi bảo cậu ta lấy đề thi thử lần trước ra.
Toàn là dấu gạch chéo.
Mức độ khiến tôi hoa mắt tối sầm.
Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu giảng từng câu một.
Giảng xong một câu, tôi quay sang nhìn cậu ta:
“Hiểu chưa?”
Cậu ta chống cằm, khi thấy tôi nhìn thì vội vàng dời ánh mắt đi:
“Hiểu rồi.”
Tôi thấy hành động của cậu ta có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Bảo cậu ta giảng lại cho tôi nghe.
Cậu ta đầy tự tin cầm bút lên.
Viết một chữ “Giải”.
Rồi… hết.
Tôi siết chặt nắm tay.
Một bài đơn giản như vậy.
Chỉ cần lúc nãy nghe tôi giảng nghiêm túc một chút.
Cũng không thể chỉ viết ra được mỗi chữ “Giải”!
Rõ ràng là cậu ta không hề nghe!
Tức chết tôi rồi!
Nhưng tôi nhịn!
Tôi tự nhủ trong lòng.
Đầu óc đơn giản, tay chân phát triển.
Nó chỉ là một thằng nhóc.
Bình tĩnh lại, tôi cầm bút, nặn ra một nụ cười:
“Em trai Triều Hoài à, anh giảng lại cho em lần nữa nhé, lần này nhớ nghe kỹ đó.”
Tôi dỗ dành cậu ta như dỗ trẻ mẫu giáo.
4.
Hai tiếng trôi qua.
Sư mẫu mang vào một đĩa trái cây, cùng hai ly nước chanh ướp đá.
Triều Hoài sơ ý làm đổ ly nước chanh của tôi.
Nước đổ hết lên người tôi.
Tôi lập tức đứng bật dậy.
Vốn dĩ tôi mặc áo thun trắng.
Bị nước làm ướt liền trở nên trong suốt.
Dính sát vào cơ bụng lờ mờ hiện ra của tôi.
Tôi lấy giấy trên bàn lau người.
Rất nhanh, tôi cảm nhận được ánh nhìn nóng rực từ bên cạnh truyền tới.
Tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên.
Phát hiện ánh mắt Triều Hoài nhìn tôi rất không bình thường.
Trong đôi mắt đen của cậu ta dường như cuộn trào cảm xúc mãnh liệt.
Còn nuốt khan một cái.
Đến khi phát hiện tôi đang nhìn, cậu ta nói:
“Đổi áo đi, mặc áo của tôi.”
Tôi gật đầu.
Cậu ta lấy trong tủ ra một chiếc áo thun trắng đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy áo, vốn định vào nhà vệ sinh thay.
Vừa đứng dậy, cậu ta đã gọi tôi lại.
“Thay luôn ở đây đi, đều là đàn ông cả, anh có gì tôi cũng có, không cần ngại.”
Tôi do dự một lúc, rồi cởi áo ra.
Phát hiện Triều Hoài đang nhìn mình, tôi quay lưng lại.
Sau lưng truyền đến một tiếng cười khẽ.
“Anh Lâm Mặc, cơ lưng của anh tập cũng được đó.”
Người khác khen tôi, tôi sẽ rất vui.
Nhưng cậu ta khen, tôi lại thấy có gì đó rất kỳ quái.
Có lẽ ánh mắt cậu ta quá mức nóng bỏng.
Dù sao thì tôi thấy cả người không thoải mái.
Vội vàng mặc áo vào.
Áo của cậu ta mặc lên người tôi thì hơi rộng.
Trông có chút lùng thùng.
Cổ áo cũng khá rộng.
Nhưng tôi mải giảng bài cho cậu ta, hoàn toàn không chú ý.
Tôi chỉ vào bài này hỏi:
“Nhìn đề bài, em rút ra được điều gì?”
“Xương quai xanh của anh có một nốt ruồi.”
Đầu óc tôi lập tức quay cuồng.
Cậu ta đang nói cái gì vậy?
Cậu ta bị bệnh à?
Không nhìn đề bài, lại đi nhìn… xương quai xanh của tôi?
Tôi theo phản xạ che ngực, hoảng hốt nhìn cậu ta:
“Tôi không phải gay.”
Cậu ta bình thản ngẩng đầu:
“Trước đây tôi cũng không phải, nhưng bị anh bẻ cong rồi, anh phải chịu trách nhiệm.”
???
Cái này mà cũng được à?
Tôi làm cái gì mà bẻ cong cậu ta?
5.
Cậu ta đột nhiên áp sát, trong mắt mang theo ý cười, bàn tay vô thức đặt lên đùi tôi.
Lòng bàn tay nóng rực dán lên da tôi.
“Anh Lâm Mặc, có ai nói với anh chưa, lúc anh đỏ mặt thật sự rất đẹp.”
Tim tôi thắt lại, hai tay đẩy vào ngực cậu ta, muốn đẩy ra.
Không những không đẩy được, cậu ta còn nắm chặt hai tay tôi.
Cách một lớp áo mỏng.
Tôi cảm nhận rõ cơ ngực rắn chắc của cậu ta.
Tôi muốn rút tay về, nhưng cậu ta siết chặt không buông.
Trên mặt vẫn treo nụ cười ngoan ngoãn.
Nhưng lực tay lại mạnh đến đáng sợ.
Tôi có cảm giác như mình lỡ bước lên thuyền giặc.
Đúng lúc này, em gái Triều Hoài là Triều Hoan đột nhiên đẩy cửa xông vào.
Ánh mắt con bé rơi lên hai tay tôi đang đặt trên cơ ngực của anh trai nó.
Khóe miệng dần cong lên một nụ cười.
Xong rồi.
Nếu con bé này nói chuyện này với thầy hướng dẫn.
Thầy chắc chắn sẽ xử tôi.
Đang yên đang lành đi dạy học, con trai lại bị bẻ cong.
Dù tôi rất vô tội.
Nhưng đứng từ góc độ của thầy.
Chắc chắn sẽ thấy tôi không thoát khỏi liên quan.
Tôi vội vàng rút tay lại.
Chạy đến trước mặt Triều Hoan.
Con bé cười nhìn tôi.
Tôi chột dạ giải thích:
“Vừa rồi anh… đang massage cho anh trai em.”

