Triều Hoài đưa tay nâng cằm tôi lên, giọng nói mang theo mê hoặc:

“Chúng ta tiếp tục nhé.”

Tôi sững người một thoáng, hoảng hốt hất tay cậu ta ra, nghiêm túc nói:

“Chúng ta không thể như vậy được.”

Cậu ta vô tội nhìn tôi:

“Không thể thế nào?”

Tôi cạn lời.

Cậu ta giả ngốc, tôi thật sự chẳng có cách nào đối phó.

8.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Sư mẫu đẩy cửa vào nói:

“A Hoài, anh họ con đến rồi, ra ăn cơm đi.”

Sau đó bà nhìn sang tôi, ánh mắt không giấu được vẻ vui mừng:

“Tiểu Lâm cũng ra ăn chung nhé.”

Tôi vừa mới hôn con trai bà xong, vậy mà bà lại vui vẻ như thế.

Có một khoảnh khắc tôi thật sự nghi ngờ tất cả chỉ là mơ.

Cho đến khi nhìn thấy anh họ của Triều Hoài.

Tôi cực kỳ chắc chắn rằng mình vẫn chưa tỉnh ngủ.

Sao thế giới này lại nhỏ đến vậy chứ?

Kiểu gì cũng có thể gặp lại… bạn trai cũ?

Tôi và Triệu Minh Trạch nhìn nhau vài giây, cùng cười gượng một cái.

Triều Hoài gọi một tiếng “anh họ”, rồi quay sang giới thiệu với tôi:

“Đây là anh họ tôi, Triệu Minh Trạch.”

Tôi gật đầu, định thẳng thắn nói rõ mối quan hệ giữa chúng tôi.

Đưa tay ra:

“Xin chào.”

Triệu Minh Trạch khựng lại một giây, nhìn tôi thật sâu, rồi nắm lấy tay tôi.

Nhưng nắm rất lâu mà vẫn không buông.

Triều Hoài khẽ cau mày, ánh mắt qua lại giữa tôi và Triệu Minh Trạch.

Tôi rút tay về, lùi lại một bước.

Trong mắt Triệu Minh Trạch lóe lên một tia hụt hẫng, anh cúi đầu cười khẽ.

Thầy Triều gọi chúng tôi lại ngồi xuống ăn cơm.

Triều Hoài kéo tôi lại, ghé sát tai tôi hỏi nhỏ:

“Hai người quen nhau à?”

Tôi lắc đầu, ngồi xuống chỗ.

Triều Hoài lập tức ngồi sát bên tôi.

Suốt bữa ăn, tôi luôn né tránh ánh nhìn dò xét của cậu ta.

Đang ăn thì thầy Triều đột nhiên hỏi:

“Lâm Mặc, thầy nhớ con học đại học Nam Thành, khoa Vật lý đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Minh Trạch cũng học Vật lý ở Nam Thành, lại cùng tuổi con, hai đứa từng gặp nhau chưa?”

Triệu Minh Trạch cười nói:

“Tụi con cùng lớp, còn là bạn cùng phòng nữa.”

Tôi gượng cười:

“Bạn cũ lâu năm rồi, ha ha.”

Đột nhiên Triều Hoài đưa tay véo mạnh eo tôi.

Tôi quay sang nhìn cậu ta, mới phát hiện cậu ta đang nheo mắt nhìn tôi.

Tôi lặng lẽ kéo ghế ra xa một chút.

Tránh xa cái người khó hiểu này.

Nhưng cậu ta không biết xấu hổ.

Kéo ghế tôi lại, còn ngồi sát hơn.

Tôi liếc cậu ta một cái.

Giận dữ xong… lại cúi đầu ăn cơm.

9.

Ăn xong, tôi vào phòng Triều Hoài lấy balo.

Vừa bước vào, phía sau đã vang lên tiếng đóng cửa.

Tôi quay đầu lại, thấy Triều Hoài mặt đen sì tiến về phía tôi.

Tôi ôm chặt balo, cảnh giác:

“Cậu muốn làm gì?”

Cậu ta không trả lời.

Từng bước áp sát.

Tôi lùi lại, lùi đến sát tường mới dừng.

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì?!”

Cậu ta chặn tôi trong góc tường.

Tay đặt lên cằm tôi, nâng mặt tôi lên.

Giọng nói lạnh lẽo đè nén cơn giận:

“Trước đây anh và anh ta từng yêu nhau đúng không?”

Tôi chớp mắt.

Không phải chứ… sao cậu ta đoán ra được?

Tôi không trả lời.

Cậu ta tức đến bật cười:

“Lâm Mặc à Lâm Mặc, anh nói với tôi anh không phải gay, tôi còn tính từ từ bẻ cong anh, lừa tôi vui lắm sao?”

Tôi đúng là đã lừa cậu ta.

Nhưng tôi sai ở đâu?

Tôi chỉ không muốn cậu ta nảy sinh ý nghĩ không đứng đắn với tôi thôi mà.

Tôi ép mình bình tĩnh lại:

“Đủ rồi, tôi phải về, tránh ra.”

Cậu ta cười lạnh:

“Không tránh.”

“Đã là gay rồi thì dễ nói hơn.”

Cậu ta đột nhiên ôm lấy mặt tôi, cúi xuống hôn.

Tôi không đẩy nổi, chỉ có thể để mặc cậu ta hôn.

Bên ngoài vang lên giọng Triệu Minh Trạch:

“Triều Hoài, Lâm Mặc có ở trong phòng em không?”

Nghe thấy giọng anh ta, Triều Hoài cắn mạnh môi tôi một cái.

Tôi đau đến hít một hơi.

Lúc này cậu ta mới buông ra, nhìn vết thương ở khóe môi tôi, hài lòng cười nhẹ.

Tôi khó hiểu nhìn cậu ta.

Hôn thì hôn, cắn tôi làm gì?!

“Triều Hoài?”

Triệu Minh Trạch lại gọi.

Triều Hoài quay người đi mở cửa.

Tôi lau miệng, đeo balo lên.

Triệu Minh Trạch liếc Triều Hoài một cái, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi, cau mày:

“Môi cậu sao bị rách vậy?”

Tôi khựng lại.

Lúc này mới hiểu ý đồ của Triều Hoài.

Thằng nhóc này… tâm cơ ghê thật.

Tôi cười nói:

“Vừa rồi không cẩn thận tự cắn trúng.”

Triệu Minh Trạch “ồ” một tiếng:

“Tôi đưa cậu về trường nhé, vừa hay có chút chuyện muốn nói.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

Triều Hoài đã giành nói trước:

“Em đi cùng hai người luôn, ra ngoài tiêu cơm.”

10.

Từ nhà thầy đến trường không xa.

Khoảng một cây số.

Chúng tôi chọn đi bộ.

Triều Hoài đi giữa tôi và Triệu Minh Trạch.

Triệu Minh Trạch đột nhiên giảm tốc độ, không biết từ lúc nào đã chạy sang bên phải tôi.

Anh nhìn tôi nói:

“A Mặc, cậu đổi số điện thoại rồi à? Tôi vừa về nước là gọi cho cậu ngay, nhưng không gọi được.”

Tôi “ừ” một tiếng:

“Lúc tốt nghiệp đại học thì đổi.”

Triệu Minh Trạch lấy điện thoại ra, cười nói:

“Cho tôi số đi, tôi lưu lại.”

Từ nhỏ đến lớn tôi rất khó từ chối người khác.

Tôi bắt đầu đọc số điện thoại.