Đối diện với thầy, tôi khóc không thành tiếng.
Thầy mua cho tôi bánh bao.
Dẫn tôi lên chuyến xe buýt về nhà.
Tôi biết mình làm sai.
Củi đầu không dám nhìn thầy.
Thầy nghiêm giọng khuyên bảo.
“Tiểu Anh, sau này đi đâu cũng phải nói với bà ngoại.”
“Nếu không bà sẽ lo lắng, sẽ sốt ruột cho em.”
“Bà rất vất vả.”
“Em phải nghe lời bà.”
“Dù thế nào cũng không nên bỏ nhà đi.”
Tôi gật đầu liên tục.
Những lời của thầy tôi đều nhớ.
Sau này sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa.
Tôi sẽ không rời bỏ bà ngoại.
Cần trưa thì về tới làng.
Bà ngoại ngồi trên tảng đá lớn ở đầu làng.
Không biết đã ngồi bao lâu rồi.
Đôi mắt từng trải gió sương bị gió thổi đỏ hoe.
Tôi tăng tốc chạy về phía bà.
Bà ngoại cũng đứng dậy, run rẩy bước về phía tôi.
Tôi lao vào lòng bà, nghẹn ngào nói.
“Bà ngoại, con xin lỗi, con sai rồi.”
“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi…”
Bà ngoại nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, nước mắt già tuôn rơi.
Để giảm chi tiêu.
Để cuộc sống của bà ngoại trở lại như trước.
Tôi đề nghị nghỉ học.
Tôi có thể ra đồng làm việc.
Cũng có thể giúp hàng xóm nhổ cỏ kiếm tiền.
Bà ngoại nghe xong, gương mặt hiền từ trở nên nghiêm nghị.
“Bà còn khỏe lắm.”
“Chưa đến mức đó.”
“Bắt trẻ con kiếm tiền nuôi gia đình, ra thể thống gì.”
“Nếu con thật sự hiếu thảo.”
“Thì hãy học hành cho tốt.”
“Thi đỗ một trường đại học tốt.”
Không cãi lại được bà ngoại.
Tôi đành quay lại trường.
Tôi dùng từng tấm giấy khen để báo đáp bà.
Bà ngoại dùng từng câu.
“Tiểu Anh nhà bà giỏi quá.”
Để động viên tôi.
Thời gian thoáng chốc đã trôi qua bốn năm.
Tôi cao lên không ít.
Nhưng sức khỏe của bà ngoại thì không còn được như trước, đi lại ngày càng thở dốc, ăn uống ngày càng ít.
Cậu đúng như lời đã nói, thật sự không hề về nhà.
Bà ngoại thường ngồi trên tảng đá lớn ở đầu làng, nhìn về phía xa.
Ngồi một cái là mấy tiếng đồng hồ.
Cho đến khi màn đêm buông xuống.
Hoặc tôi đi gọi bà.
Bà mới chịu về nhà.
Tôi đã lên lớp năm.
Số chữ biết được cũng ngày càng nhiều.
Còn đạt được giấy khen trong cuộc thi toán Olympic.
Khi tôi chạy về nhà, chia sẻ niềm vui với bà ngoại.
Bà ngoại lại không có phản ứng gì.
Tôi ra đầu làng tìm.
Vườn rau cũng không thấy bóng dáng.
Chạy ra ruộng.
Vẫn không có.
Tôi vừa khóc vừa chạy về phía núi.
Bà ngoại nằm dưới một cây mâm xôi.
Trong tay vẫn nắm chặt hai quả dại.
Tựa như sét đánh ngang trời.
Tôi lao tới ôm lấy bà ngoại, vừa khóc vừa gọi.
Mí mắt trĩu nặng của bà từ từ mở ra, khó nhọc nói.
“Đừng khóc..”
Tôi cũng bà ngoại về nhà.
Hỏi bà khó chịu ở đâu.
“Chỗ nào cũng ổn, chỉ là lỡ ngủ quên thôi.”
Ngay sau đó bà ngoại họ dữ dội.
Trên chiếc khăn tay loang ra một vệt máu tươi, khiến tôi luống cuống hoảng loạn, òa khóc.
Bà ngoại bệnh rồi.
Tôi muốn đưa bà đi bệnh viện.
Bà ngoại khó nhọc nói.
“Sao biết chữ càng nhiều lại càng không nghe lời vậy.”
“Bà ngoại khi nào từng lừa con.”
“Thật sự không sao đâu, đừng lo
Bà ngoại chưa từng lừa tôi, nhưng lần này bà đã lừa tôi.
Tôi nằm bên cạnh bà ngoại, cả đêm không chợp mắt.
Bà ngoại cũng ngủ không yên, lúc thì gọi tên cậu, lúc lại tỉnh dậy, thở dài thật lâu.
Trời vừa sáng.
Tôi xin phép nghỉ học với thầy giáo.
Giấu bà ngoại, đi lên huyện.
Đứng giữa phố lớn, bối rối không biết làm sao.
Đi đâu tìm cậu đây.
Tôi đi đến chỗ lần trước thấy xe máy của cậu.
Hy vọng có thể gặp cậu ở đó.
Nhưng nơi này đã được xây lại, đặt đầy những dãy xe đạp ngay ngắn.
Thời gian trôi từng giây từng phút, tôi như con ruồi không đầu, chạy loạn khắp huyện.
Bà ngoại còn ở nhà cần người chăm sóc.
Trong lúc lo lắng cực độ, tôi nghĩ tới một người.
Có lẽ bà ta biết chỗ ở của cậu.
Tôi chạy như bay.
Thở hồng hộc, kiễng chân tìm kiếm trong khu chung cư.
Cuối cùng tôi cũng thấy bóng dáng quen thuộc.
Mẹ tôi xách túi, khoác tay chủ Ngụy bước ra từ cổng khu chung cư.
Tôi bước nhanh tới.
Bà khựng lại, sững người một chút, kinh ngạc nói.
“Tiểu Anh, con… con sao lại tới đây.”
“Bà ngoại con bệnh rồi, con..”
Bà cắt ngang lời tôi.
“Ôi chao con bé này, bà ta bệnh thì tìm mẹ làm gì?”

