Còn để cậu thay bà ngồi tù.

Bảo sao cậu hận bà đến thế.

Nhưng vì sao mẹ lại giết người.

“Sao, thấy không công bằng à.”

“Mẹ cô hại chết mẹ tôi, chiếm bố tôi.”

“Hai mẹ con cô ăn nhà tôi, uống nhà tôi.”

“Tôi thay cô ngồi tù thì có gì không được.”

“Con tiểu tam thay tôi nuôi con thì có gì không được.”

“Mày còn dám nói mẹ tao là tiểu tam.”

“Tao giết mày”

Lời vừa dứt.

Cái tát của cậu cũng giáng lên mặt mẹ

tôi.

Tiếng hét thảm, tiếng chửi rủa.

“Thẩm Vĩ Trạch mày dám đánh tao.”

“Mày còn muốn đạp máy may nữa à.”

“Mẹ mày chính là tiểu tam”

“Nếu không phải bà ta cướp bố tạo.”

“Mẹ tao đã không tự sát.”

Cậu cười lạnh một tiếng, nói.

“Tao đánh chính là mày.”

“Có bản lĩnh thì đưa tao vào tù lại đi.”

“Tao còn đang muốn báo cảnh sát.”

“Nói cho họ biết năm đó tạo vô tội.”

“Kẻ lừa đảo thật sự là mày, Lý Tuyết Mai.”

“Mẹ mày là bị máy móc làm bị thương khi làm việc trong nhà máy.”

“Nhiễm trùng nặng, chịu không nổi đau đớn mới tự sát.”

“Người trong làng mày đều biết, mày không biết sao.”

“Mẹ mày chết bốn năm sau bố mày mới cưới mẹ tao.”

“Khi đó mày đã mười hai tuổi rồi.”

“Mày mù hay đầu óc có vấn đề vậy.”

Giọng mẹ tôi dịu xuống.

Bà sợ cậu báo cảnh sát lật lại vụ án.

“Cho dù là vậy.”

“Thì tôi phải biết ơn hai người đến rơi nước mắt sao.”

“Nếu không phải mẹ anh mệnh cứng, khắc chết bố tôi.

“Tôi có phải đi con đường đó không.”

Cậu cười.

Nụ cười đó mang theo sát khí, khiến tôi run rẩy toàn thân.

“Lý Tuyết Mai, cô còn mặt mũi không?”

“Đừng cái gì cũng đổ lên đầu mẹ tôi.”

“Từ nhỏ cô đã ham hư vinh.”

“Lừa bao nhiêu tiền của đàn ông.”

“Hứa gả cho bao nhiêu người.”

“Bị người ta kiện.”

“Không bồi thường nổi.”

“Chạy về cầu xin mẹ tôi.”

“Mẹ tôi thương cô là phụ nữ.”

“Không chịu nổi cảnh song sắt cửa sắt.”

“Mới để tôi thay cô.”

“Cô quên rồi sao.”

“Lương tâm của cô đâu.”

Trời tối dần.

Bóng đêm không thể nhìn thấu như một tảng đá khổng lồ đè lên ngực tôi, khiến tôi không thở nổi.

Giọng cậu và mẹ tôi vẫn gay gắt.

“Nếu mẹ cô không muốn Phùng Tiểu Anh ở nhà bà ấy”

“Thì để bà ấy đuổi nó đi.”

“Phiền cô sau này đừng tới làm phiền cuộc sống của tôi nữa.”

“Đừng vì chuyện vớ vẩn này mà ảnh hưởng tâm trạng của tôi.”

Tôi bịt miệng, sợ tiếng khóc bị họ nghe thấy.

Tôi lảo đảo đi xuống bậc thềm.

Đi đến nơi có đèn đường.

Cuối cùng cũng không còn nghe thấy tiếng của họ nữa.

Trong lòng như bị thứ gì đó bóp chặt.

Đau lắm, đau lắm.

Cuối cùng tôi cũng hiểu

Vì sao mẹ chưa bao giờ nhắc tới bà ngoại và cậu.

Cũng chứng thực việc mẹ không hề muốn quản chuyện của tôi.

Không cần để bà nhìn thấy tôi nữa.

Cũng không cần nói với bà về sự vất vả của bà ngoại.

cùng không can noi voi Da ve su vat và cua ba ngoại.

Bà đều biết cả.

Chỉ là bà không quan tâm.

Tôi nghĩ mình phải quay về.

Quay về nhà bà ngoại.

Cậu có đuổi tôi, tôi cũng không đi nữa.

Tôi muốn hiếu thảo với bà ngoại, hiếu thảo với cậu.

Đó là món nợ mẹ tôi thiếu họ.

Dù tôi biết cả đời cũng không trả hết.

Tôi đi tới gầm cầu, định ngủ qua đêm ở đó.

Một ngày chưa ăn gì.

Bụng kêu ọt ọt.

Tôi lục trong thùng rác được hai cái bánh mì.

Rất thơm, rất mềm.

Tôi ăn một cái.

Một cái cho vào cặp, để dành cho bà ngoại.

Trời vừa tờ mờ sáng.

Tôi đã ra trạm xe buýt chờ xe.

Tài xế nhận ra tôi, nhất quyết không cho tôi lên xe.

Nhìn xe chạy qua trước mặt.

Tôi sốt ruột đến bật khóc.

Đột nhiên áo tôi bị kéo một cái.

“Phùng Tiểu Anh, thật sự là em.”

“Em thật sự ở đây.”

Là thầy Thạch.

Một ngày tôi không đến trường.

Thầy tìm tới nhà.

Bà ngoại phát điên lên, tìm tôi khắp núi.

Thầy giáo và các bạn học gọi tên tôi trên núi.

Cuối cùng nghe ngóng được rằng tôi đã lên chuyến xe vào thành phố.

Thầy Thạch bắt chuyến xe sớm nhất.

Tìm được tôi.