“Còn cả chứng cứ về việc cả gia đình họ trong thời gian dài tiến hành bạo hành tinh thần đối với cậu, tức là PUA, những thứ này đều cần cậu trong sinh hoạt hằng ngày, lặng lẽ ghi âm, ghi hình.”
“Đợi đến khi chứng cứ đầy đủ, sẽ là bước ba, cũng là bước quan trọng nhất.”
Khóe miệng Phương Hồi nhếch lên một nụ cười lạnh, ánh mắt sáng rực.
“Tìm một thời cơ tốt nhất, trước mặt tất cả những người mà bọn họ coi trọng, công khai toàn bộ sự thật.”
“Bọn họ không phải thích diễn kịch, thích giữ thể diện sao?”
“Chúng ta sẽ dựng cho bọn họ một sân khấu lớn nhất, mời tất cả họ hàng bạn bè đến làm khán giả, để bọn họ diễn cho đã, diễn đến thân bại danh liệt!”
Tôi nhìn Phương Hồi, nhìn ngọn lửa đang cháy trong đôi mắt cô ấy.
Nỗi tuyệt vọng và đau buồn trong lòng tôi dường như cũng bị ngọn lửa ấy châm ngòi, biến thành một thứ khác.
Là hận thù, là phẫn nộ, là quyết tâm trả thù.
“Tớ hiểu rồi.” tôi lau khô nước mắt, đứng dậy khỏi sofa, đi đến trước gương.
Trong gương là tôi, sắc mặt tái nhợt, mắt sưng đỏ, tiều tụy không chịu nổi.
Nhưng tôi nhìn vào chính đôi mắt mình, nơi đó đã không còn nước mắt, chỉ còn một mảnh băng giá lạnh lẽo và kiên định.
Chu Minh, Tần Tú.
Những gì các người nợ tôi, tôi sẽ từng món từng món, cả vốn lẫn lãi, đòi lại đầy đủ.
05
Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho Chu Minh.
Trong điện thoại, tôi khóc. Giọng điệu được điều chỉnh vừa đủ – có ủy khuất, có mệt mỏi, và có cả thỏa hiệp.
“Chồng ơi… đêm qua em nghĩ cả đêm, em cảm thấy… chắc là do em quá bốc đồng. Em không nên báo cảnh sát, làm lớn chuyện như vậy, khiến anh mất mặt trước họ hàng.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó truyền đến tiếng hừ đắc ý mang theo chút thương hại của Chu Minh.
“Giờ mới biết sai à? Sớm biết thế thì đỡ rồi.”
“Em… em về nhà rồi. Em muốn xin lỗi anh, xin lỗi mẹ, thật lòng.
Trong giọng nói của tôi mang theo chút khẩn cầu.
“1
“Biết sai là được. Về đi, về nói vài câu nhẹ nhàng với mẹ, chuyện này coi như xong.
Giọng Chu Minh đầy vẻ bao dung của kẻ chiến thắng.
Tôi tắt máy, khóe môi thoáng hiện một nụ cười cay đắng.
Vở kịch, chính thức bắt đầu.
“1
Tôi trở về cái gọi là “nhà”, Chu Minh đang ngồi trên ghế sofa hút thuốc, thấy tôi bước vào cũng chẳng buồn ngẩng đầu.
Tần Tú từ trong phòng đi ra, mặt lạnh tanh, ánh mắt nhìn tôi như nhìn một đống rác.
Tôi đi đến trước mặt bà ta, làm theo lời Phương Hồi dặn, cố ép ra vài giọt nước mắt, cúi đầu thật sâu.
“Mẹ, con xin lỗi. Hôm qua là lỗi của con, con không nên bốc đồng như vậy, mẹ đừng giận con nữa. Rồi tôi bưng ly trà đã nguội ngắt trên bàn, đưa đến trước mặt bà ta.
“1
“Mẹ, mẹ uống trà đi ạ.”
Tần Tú liếc xéo tôi một cái, lại liếc sang ly trà, giọng đầy mỉa mai:
“Tôi không dám uống đâu. Cái thân già này, chịu không nổi con dâu như cô hành hạ. Ai biết trong trà có gì?”
Cuối cùng Chu Minh cũng lên tiếng, giọng mang theo chút khó chịu:
“Được rồi mẹ, cô ấy biết sai rồi là được. Người một nhà cả.”
Câu này không phải để bênh tôi, mà là đang thúc giục mẹ mình chuyển sang “màn tiếp theo”.
Quả nhiên, Tần Tú cầm lấy ly trà, nhấp một ngụm rồi đập mạnh xuống bàn, bắt đầu một tràng “giáo huấn” mới.
Vẫn là mấy câu sáo rỗng kiểu “làm dâu thì phải biết làm dâu”, “phải hiếu thuận với cha mẹ chồng”, “đừng có cái gì cũng muốn theo ý mình”…
Tôi cúi đầu suốt buổi, làm ra vẻ hối lỗi, nhu mì, ăn năn không thôi.
Thấy tôi “ngoan ngoãn” như vậy, mẹ con họ liếc mắt nhìn nhau, đều thấy rõ trong mắt đối phương ánh lên vẻ đắc ý.
Bọn họ đã hoàn toàn thả lỏng cảnh giác, cho rằng tôi đã hoàn toàn bị thuần phục.
Từ hôm đó, Chu Minh bắt đầu trắng trợn hơn hẳn trước mặt tôi.
Anh ta không hề kiêng kỵ khi nghe điện thoại của em trai Chu Quân, lớn tiếng bàn bạc nên mua dự án nào, căn hộ nào hợp lý.
“Anh, cái dự án mới mở ở phía nam thành phố, em thấy căn ba phòng đó ổn lắm, chỉ là thiếu chút tiền đặt cọc…”
“Chuyện tiền nong cứ để anh lo, em cứ đặt trước đi.”
Gác máy xong, anh ta còn giả vờ bàn bạc với tôi.
“Nhiên Nhiên này, em xem em trai anh cũng lớn rồi, đến tuổi lấy vợ rồi. Vợ chồng mình là anh chị,
chẳng phải nên giúp một tay sao?”
Tôi cúi đầu, nhỏ giọng đáp: “Ừ, nên giúp.”
Sự nhu thuận của tôi càng khiến bọn họ được đà lấn tới.
Vài hôm sau, trong một bữa cơm tối.
Tần Tú uống một ngụm canh, dùng đũa gõ gõ vào thành bát, rồi thẳng thừng mở miệng.
“Giang Nhiên, căn nhà Chu Quân ưng ý chỉ thiếu mười vạn tiền đặt cọc nữa thôi. Là chị dâu, con không nên thể hiện chút thành ý sao?”
Cuối cùng cũng lộ mặt thật.
Tay tôi dưới bàn âm thầm bấm nút ghi âm trên điện thoại.
Tôi ngẩng đầu, làm ra vẻ khó xử và do dự.
“Mẹ… con… con cũng đâu dư dả gì. Tiền lương của con, chẳng phải mẹ đang giữ giúp con sao?”
Từ khi kết hôn, Tần Tú đã viện lý do “người trẻ tiêu tiền không biết chừng mực, để mẹ giữ hộ” mà giữ luôn thẻ lương của tôi. Mỗi tháng chỉ cho tôi đúng một ngàn tiêu vặt.
Tần Tú lập tức sa sầm mặt: “Tiền lương đó được bao nhiêu? Mẹ đang nói đến tiền riêng của con kìa!” Chu Minh lập tức tiếp lời, giọng đầy lý lẽ:
“Nhiên Nhiên, chẳng phải em còn mấy chục ngàn tiền hồi môn sao? Lúc trước ba mẹ em cho đấy. Dù sao cũng là tiền để đó, giờ Tiểu Quân cần gấp, lấy ra giúp một chút. Đều là người một nhà cả, đừng phân biệt làm gì.”
CHƯƠNG 7
“Đúng thế!” Tần Tú lập tức gật gù, “Số tiền đó vốn là tiền sính lễ nhà họ Chu đưa lúc cưới con, giờ lấy ra cho em trai chồng mua nhà, là chuyện đương nhiên!”
Tôi cười lạnh trong lòng.
Tiền hồi môn của tôi từ khi nào lại biến thành sính lễ nhà bọn họ?
Lúc cưới, nhà họ Chu không bỏ ra một xu sính lễ, nói là để dành tiền tổ chức đám cưới hoành tráng. Kết quả, tiền tổ chức cũng là nhà tôi lo phần lớn.
Giờ bọn họ còn mặt dày đến mức gọi tiền của tôi là của họ?
Vô liêm sỉ đến cùng cực.
Nhìn thấy bộ mặt xấu xí của mẹ con họ thi nhau “tung hứng”, tôi thấy mỗi giây trôi qua đều là một kiểu
Nhung toi phải nhịn.
Tôi cúi đầu, giọng nghẹn ngào như thể vừa trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý dữ dội, cuối cùng cũng bị thuyết phục.
“Vậy… được ạ. Số tiền đó là sổ tiết kiệm định kỳ, cuối tuần mới ra ngân hàng rút được. Cuối tuần… con sẽ lấy về đưa cho mọi người.”
“Đó, nói vậy mới đúng!” Khuôn mặt Tần Tú lập tức hiện lên nụ cười đắc thắng.
Chu Minh cũng hài lòng vỗ vai tôi: “Đúng là vợ ngoan của anh Chu Minh. Em yên tâm, sau này anh có tiền sẽ trả lại cho em.”
Trå?
Tôi e rằng cả đời này các người cũng chẳng trả nổi.
Tôi cần thời gian.
Tôi cần một sân khấu.
Một sân khấu đủ lớn để khiến các người thân bại danh liệt.
Và cuối tuần này… chính là thời điểm thích hợp nhất.
06
Cuối tuần đến rất nhanh.
Tần Tú từ sáng sớm đã phấn chấn tinh thần, dậy thật sớm, lạch cạch bận rộn trong bếp.
Bà ta nói với tôi hôm nay nhà có khách, dặn tôi phải lanh lẹ, làm việc cho gọn gàng nhanh nhẹn.
Cái gọi là “khách”, chính là họ hàng nhà họ Chu: cô cả, chú ba, dì hai, anh em họ… một đám người đông nghịt kéo đến, chen chúc khiến phòng khách vốn không lớn đã chật nay lại càng chật.
Tần Tú mặt mày rạng rỡ, đi qua đi lại giữa đám thân thích, rót trà, mời trái cây, dáng vẻ như một nữ chủ nhân vừa giành thắng lợi trở về.
Bà ta còn cố ý kéo tôi từ bếp ra, nắm chặt tay tôi trước mặt mọi người, làm ra vẻ thân thiết.
“Mọi người mau nhìn xem, đây là Nhiên Nhiên nhà chúng tôi, càng ngày càng hiểu chuyện. Mấy hôm trước có hơi xích mích nhỏ với tôi, nhưng giờ đã biết sai rồi. Hôm nay còn sẵn sàng lấy tiền ra giúp chú em chồng mua nhà đấy!”
Lời bà ta lập tức thu hút hàng loạt ánh nhìn khen ngợi.
“Ui chà, vậy thì tốt quá! Nhiên Nhiên đúng là nàng dâu tốt!”
“Chu Minh thật có phúc mới lấy được người vợ hiền thục thế này.”
Tôi cúi đầu, trên mặt là nụ cười thẹn thùng nhu mì, nhưng trong lòng lại lạnh đến cực điểm, chỉ toàn mỉa mai và khinh bỉ.
Cái gọi là “tiệc gia đình” hôm nay, rõ ràng là màn kịch vừa để “phê bình”, vừa để “tuyên dương” tôi. Đầu tiên là phê bình tôi “không hiểu chuyện”, sau đó là ca ngợi tôi “ngộ ra rồi”.
Mục đích là gì? Là để tạo ra áp lực tinh thần trước mặt toàn bộ họ hàng, ép tôi ngoan ngoãn móc tiền ra. Đồng thời cũng là để Tần Tú khoe khoang chiến tích “thuần phục con dâu”.
Và tất cả… đều nằm trong kế hoạch của tôi.
Bữa ăn trôi qua, rượu đã ba tuần, món ăn cũng gần hết.
Theo ánh mắt ra hiệu của Tần Tú, đám họ hàng bắt đầu màn “giáo dục tư tưởng” đợt hai nhắm vào tôi.
Cô cả nâng ly, giọng mang đầy vẻ “chân tình” của bậc trưởng bối:
“Giang Nhiên, không phải cô cả nói cháu đâu. Là phụ nữ, lấy chồng rồi thì nên lấy nhà chồng làm
trọng. Nhìn mẹ chồng cháu mà xem, cực khổ nuôi Chu Minh khôn lớn, có dễ dàng gì? Cháu phải biết cảm ơn.”
Chú ba uống một hớp rượu, bĩu môi nói:
“Đúng thế. Nhà họ Chu chúng tôi tuy không phải đại gia, nhưng cũng có chút danh tiếng. Chu Minh bây giờ là trưởng phòng, tiền đồ rộng mở. Cháu phải biết giữ gìn, đừng để những chuyện nhỏ ảnh
hưởng đến vợ chồng, ảnh hưởng tương lai của nó.”
Dì hai thì nói thẳng luôn:
“Nghe nói hôm nay cháu sẽ đưa tiền hồi môn giúp Tiểu Quân mua nhà? Vậy là đúng rồi! Người một nhà thì phải biết giúp đỡ nhau chứ. Cháu yên tâm, hôm nay cháu bỏ ra số tiền này, cả họ nhà họ Chu chúng tôi đều ghi nhớ ơn cháu!”
Từng câu nói “vì tốt cho cháu”, như những sợi dây vô hình, quấn chặt lấy tôi không cho thở.
Bọn họ dùng danh nghĩa “tình thân”, “gia tộc”, “tương lai” để tiến hành một cuộc thao túng đạo đức toàn diện.
Chu Minh ngồi ở vị trí chủ tọa, hưởng thụ những lời tán dương, và áp lực tập thể được dồn lên người
tôi.

