“Anh lại đưa hết 200.000 tệ tiền thưởng Tết cho mẹ anh nữa hả? Được thôi, thế thì khỏi cần sống chung nữa!”
Kết hôn năm năm, tôi nai lưng ra làm việc, gồng gánh cả nhà, trả từng đồng tiền vay mua nhà, trong khi lương của chồng thì từ đầu tới cuối đều nằm gọn trong tay mẹ chồng.
Năm nay anh ta nhận được 200.000 tệ tiền thưởng cuối năm, vẫn cái điệp khúc quen thuộc: không nói một lời, chuyển hết về cho mẹ.
Tôi không thèm cãi, cũng chẳng làm ầm lên, chỉ âm thầm thu dọn đồ đạc, mua vé tàu đi thẳng sang tỉnh khác.
Chồng tôi cứ tưởng tôi giận dỗi cho có, còn cười khẩy:
“Ra ngoài chơi vài ngày, nguôi ngoai rồi sẽ về thôi mà.”
Một tháng sau, anh ta gọi điện tới phát điên:
“Tiền nhà sắp đến hạn, em mau chuyển tiền về đi!”
Tôi đang ngồi ăn lẩu, chậm rãi gắp miếng thịt bò thả vào nồi, nhẹ nhàng đáp:
“Thì anh về mà hỏi mẹ anh lấy, mắc mớ gì đến tôi?”
Hiện giờ cả nhà anh ta như kiến bò chảo nóng, mẹ chồng gọi điện mắng tôi không biết điều, nào là con dâu không hiểu chuyện, không nghĩ cho chồng cho nhà chồng… Nhưng xin lỗi, từ giờ trở đi – nhà ai người nấy sống.
Tôi có nghĩa vụ sống tốt, chứ không có nghĩa vụ chịu khổ thay người ta.
1.
Hai trăm ngàn tệ.
Màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn báo có tiền chuyển khoản hiện lên chói mắt trong tầng hầm tối om.
Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số không đó, ngón tay gõ nhẹ vô thức lên vô lăng. Màn hình tắt, rồi lại sáng.
Lại một năm nữa, lại thêm một khoản thưởng cuối năm, và rồi… lại chuẩn bị chảy về cái tài khoản không đáy ấy.
Tôi mở cửa bước vào nhà, mùi cơm chiều đã lan khắp gian phòng.
Bé gái năm tuổi – con tôi, tên là Tinh Tinh – đang ngồi trên sàn lắp ghép hình. Vừa thấy tôi, con bé lập tức dang tay chạy ào tới: “Mẹ ơi!”
Tôi cúi người ôm lấy con, cảm nhận cánh tay bé xíu của nó ôm vòng quanh cổ mình.
Khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi bỗng dưng như tan biến.
“Hôm nay ở lớp học được gì nào?” Tôi dụi má vào khuôn mặt mềm mại của con.
“Học hát bài ‘Ngôi Sao Nhỏ đó! Con hát cho mẹ nghe nha——”
Giọng con bé trong veo vang khắp phòng khách.
Từ trong bếp, Trần Hạo ló đầu ra, cười nói:
“Cơm sắp xong rồi, hôm nay anh làm món sườn xào chua ngọt em thích đấy.”
Anh ấy đeo chiếc tạp dề tôi từng mua cho ba năm trước, mặt vẫn là nụ cười dịu dàng quen thuộc.
Kết hôn năm năm, anh ấy luôn là mẫu “chồng nhà người ta” trong mắt mọi người: về nhà đúng giờ, không gia trưởng, làm việc nhà không ngại, kiên nhẫn chăm con.
Chỉ có điều… thẻ lương của anh, từ đầu đến cuối, vẫn nằm trong tay mẹ anh.
Trên bàn ăn, Tinh Tinh ríu rít kể chuyện trường lớp, tôi và Trần Hạo thỉnh thoảng phụ họa.
Không khí ấm cúng của bữa cơm suýt nữa khiến tôi lầm tưởng mọi thứ đều đang ổn.
Cho đến khi ăn xong, con bé đã ngủ, Trần Hạo xoa xoa tay bước vào phòng ngủ.
“Vợ này… tiền thưởng cuối năm chuyển về rồi nhỉ?”
Anh ta nói khẽ, giọng dè dặt. “Hôm nay mẹ gọi điện hỏi rồi đó.”
Tay tôi đang tẩy trang khựng lại một chút. Nhìn anh ta qua gương, tôi đáp:
“Ừ, chuyển rồi.”
“Hay mai mình đi chuyển khoản nha? Mẹ bảo năm nay muốn lấy sớm, có cái dự án đầu tư sắp hết hạn rồi…
Tôi đặt miếng bông tẩy trang xuống, xoay người đối mặt với anh ta:
“Trần Hạo, anh có từng tính thử chưa–suốt năm năm qua, vợ chồng mình đã đưa cho mẹ anh tổng cộng bao nhiêu tiền rồi?”
Anh ta sững người một lúc, rồi lộ ra vẻ khó xử:
“Em cũng biết mà, ba anh mất sớm, một mình mẹ nuôi anh lớn không dễ dàng gì. Giờ mẹ giữ tiền cũng là nghĩ cho tụi mình thôi…
“Nghĩ cho tụi mình á?”
Tôi cắt lời, giọng lạnh tanh:
“Vậy tại sao đến giờ tụi mình vẫn sống chen chúc trong cái hộp diêm này? Tại sao muốn đổi chiếc xe cũ kỹ phải đắn đo cả nửa năm? Tại sao em muốn mua cái váy hơn một ngàn tệ cũng phải nghĩ tới nghĩ
lui?”
Từng câu, từng chữ, như nhát dao chém thẳng vào không khí.
Anh ta đứng lặng tại chỗ.
Cuộc trò chuyện kiểu này, năm nào cũng lặp lại, và lần nào tôi cũng là người xuống nước.
“Vợ à, em đừng căng thẳng quá…
Anh ta cố xoa dịu, “Mẹ nói rồi, số tiền đó chỉ là tạm thời giữ giúp mình thôi. Đợi khi nào mua căn nhà thứ hai, mẹ sẽ đưa lại hết.
“Tạm thời?”
Tôi gần như bật cười:
“Căn nhà đầu tiên còn đang còng lưng trả góp, lấy đâu ra căn thứ hai?”
“Nhưng mà…”
“Mai nói tiếp, em mệt rồi. Tôi không muốn nghe nữa, cắt ngang rồi quay người bước vào phòng tắm.
Dòng nước nóng xối lên người, tôi nhắm mắt lại, để mặc từng giọt nước đập vào mặt đau rát như kim chích.
Trong đầu chợt hiện lên tờ thông báo từ chiều nay — đề cử công tác dài hạn ba năm tại chi nhánh Hải Thành, lương gấp đôi, chức vụ thăng tiến.
Tôi vẫn chưa trả lời sếp.
Lúc bước ra khỏi phòng tắm, Trần Hạo đã nằm trên giư , mắt dán vào điện thoại.
Tôi ngồi xuống bàn trang điểm, bắt đầu thoa kem dưỡng. Qua gương, tôi thấy anh ta chần chừ, muốn nói mà không dám.
“Vợ này, cuối cùng anh ta lên tiếng, đặt điện thoại xuống, “nãy mẹ lại nhắn Wechat…”
Tôi xoay phắt lại:
“Trần Hạo, tôi hỏi anh. Anh có biết học phí kỳ sau của Tinh Tinh là bao nhiêu không? Có biết mỗi tháng mình phải trả bao nhiêu cho tiền nhà, tiền xe, tiền sinh hoạt không? Có biết tôi vì cái nhà này đã tăng ca triền miên bao lâu rồi không?!”
Anh ta há miệng, rồi lại ngậm lại. Cuối cùng, chỉ biết cúi đầu không nói nổi một câu.
Đêm hôm đó, tôi nằm quay lưng lại với anh ta, mắt mở trừng trừng suốt cả đêm.
Sáng hôm sau là thứ Bảy, Trần Hạo dậy sớm, nấu một bữa sáng phong phú như muốn xoa dịu bầu không khí căng thẳng.
Anh ta cẩn thận lấy lòng tôi, vẫn là điệu bộ quen thuộc của mỗi dịp “nộp thưởng cuối năm”.
“Vợ này, mẹ anh vừa gọi… nói là ngân hàng chiều bốn giờ đóng cửa…”
Vừa gắp trứng ốp la cho Tinh Tinh, anh ta vừa dè dặt mở lời.
Tôi đặt đũa xuống:
“Đi thôi. Giờ đi luôn.
Khuôn mặt anh ta lập tức nở rộ như trút được gánh nặng nghìn cân.
Trên đường đến ngân hàng, anh ta hiếm khi vui đến mức ngân nga hát khe khẽ, còn tôi lặng lẽ nhìn dòng phố xá vùn vụt trôi qua bên ngoài cửa kính.
Những người lướt qua kia… có ai cũng như tôi không?
Ngoài mặt bình lặng, nhưng bên trong là một con đê nứt toạc, chỉ chực vỡ òa?
Tại quầy giao dịch, khi nhân viên xác nhận số tiền chuyển khoản, tim tôi như bị ai đó bóp chặt.
Hai trăm ngàn tệ — cả một năm tăng ca, xã giao, chịu đựng, áp lực – thế mà chỉ mất vài cú click là chảy thẳng vào một tài khoản khác.
Điện thoại reo ngay sau khi giao dịch hoàn tất.
Là mẹ chồng.
“Hào à, mẹ nhận được tiền rồi!”
Giọng bà ta vang rõ mồn một qua loa ngoài, hớn hở không giấu nổi:
“Mẹ biết con trai mẹ giỏi mà! Năm nay nhớ đưa vợ con về ăn Tết nhé, mẹ bao lì xì lớn luôn!”
Trần Hạo bật cười đáp lời, gương mặt rạng rỡ như được công nhận là “người con hiếu thảo”.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy toàn thân trống rỗng, mỏi mệt đến vô cùng.
Về đến nhà, tôi tự nhốt mình trong phòng làm việc, mở laptop, gõ từng chữ.
Đơn xin công tác dài hạn.
Con trỏ chuột lơ lửng trên nút “Gửi đi” suốt một lúc lâu.
Cuối cùng, tôi ấn xuống, dứt khoát.
Một tiếng sau, sếp gọi đến:
“Quyết rồi à? Hải Thành điều kiện khó khăn hơn, nhưng cơ hội phát triển rất lớn. Tôi cho cô một tuần chuẩn bị, ổn chứ?”
“On.”
Tôi đáp, giọng bình thản đến chính tôi cũng phải bất ngờ.
Bữa tối hôm đó, khi Trần Hạo đang bóc tôm cho con, tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào anh ta:
“Tôi đã nộp đơn công tác dài hạn ở chi nhánh Hải Thành. Thời hạn ba năm.”
Anh ta khựng tay, miếng tôm rơi bịch xuống bàn.
“Gì cơ? Khi nào em quyết định vậy?”
“Tôi vừa chốt hôm nay.
“Sao em không bàn với anh trước?”
Hiếm khi anh ta cao giọng như thế.
“Bàn bạc?” Tôi nhướng mày, “Là bàn với anh, hay với mẹ anh?”
Anh ta nghẹn lời, mặt đỏ bừng rồi chuyển sang tái nhợt.
“Em à, đừng nói kiểu đó… không vui chút nào đâu.”
“Tôi đâu có đùa.
Tôi tiếp tục ăn, giọng bình thản như thể chỉ đang nói hôm nay trời đẹp.
“Thứ Tư tuần sau tôi đi.”
Anh ta sững sờ nhìn tôi thật lâu, như thể đang cố xác nhận xem tôi có nghiêm túc hay không. Rồi cuối cùng lại cười nhẹ như trút được gánh nặng:
“Được rồi, em thắng. Là anh sai, không nên ép em chuyển tiền. Nhưng đừng giận nữa, đừng đùa kiểu này nữa nha.”
Anh ta vẫn nghĩ tôi đang giận dỗi.
Anh ta cho rằng, đây cũng chỉ là một cách tôi “phản kháng”, vài hôm nữa sẽ tự khắc đâu vào đấy như mọi lần.
Tôi không buồn giải thích.
Những ngày tiếp theo, tôi lặng lẽ thu xếp hành lý, hoàn tất giấy tờ, liên hệ tìm chỗ ở tại Hải Thành.
Trần Hạo vẫn luôn nghĩ tôi đang diễn một “vở kịch tạm thời”, thậm chí còn nhiệt tình giúp tôi gấp đồ.
“Đi vài bữa rồi về nha, đừng giận lâu quá.”
Lúc tiễn tôi ra xe, anh ta cười, nói như thể tôi là một đứa con nít đang làm nũng.
Tôi hạ cửa kính xe xuống, nhìn lại ngôi nhà mà tôi đã bỏ ra năm năm để vun đắp.
“Trần Hạo,” tôi gọi anh ta, giọng trầm hẳn lại, “Đây là lần cuối cùng tôi chuyển tiền thưởng cho mẹ anh.
Anh ta sững người vài giây, rồi khoát tay cười cười:
“Biết rồi mà, em đang giận thôi. Về rồi mình nói tiếp, đừng làm quá lên vậy.”
Xe lăn bánh.
Trong gương chiếu hậu, bóng dáng anh ta càng lúc càng nhỏ, rồi dần biến mất hẳn.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn thoại từ mẹ chồng:
“Tiểu Tĩnh à, nghe nói con đi công tác rồi hả? Nhớ tranh thủ về sớm nghe chưa, sắp Tết rồi, họ hàng tới đông lắm, việc nhà cũng nhiều, không có con làm sao mà xoay xở nổi!”
Tôi không trả lời.
Khi máy bay cất cánh, nhìn thành phố phía dưới dần thu nhỏ lại, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng nhẹ hẫng đến kỳ lạ.
Một tháng sau.
Tôi đứng
| văn phòng mới của chi nhánh Hải Thành, nhìn ra bầu trời đêm xa lạ của thành phố này qua ô cửa kính lớn.
Điện thoại trên bàn rung liên tục –
Tên “Trần Hạo” nhấp nháy trên màn hình.
Cuộc gọi nhỡ thứ mười tám.
Cuối cùng, tôi cũng bắt máy.
“Vợ ơi! Khi nào em về vậy? Tiền nhà hôm nay bị ngân hàng trả về rồi! Họ báo tài khoản của anh không đủ số dư!”
Giọng anh ta hốt hoảng, pha lẫn khó hiểu.
Tôi bước tới bên cửa sổ, gương kính phản chiếu gương mặt bình thản đến lạ lẫm của chính mình.
“Anh về hỏi mẹ anh mà lấy”
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy, rồi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Không còn tiếng chuông.
Không còn trách nhiệm.
Cũng không còn gánh nặng mang tên “hy sinh”.
Chỉ còn lại tôi – và một cuộc đời mới, đang bắt đầu.

