2.
Điện thoại im lặng suốt ba phút.
Tôi đứng bên cửa kính sát đất ở tầng 23, đếm từng luồng xe nườm nượp bên dưới.
Đêm ở Hải Thành sáng rực hơn quê nhà rất nhiều, đèn neon phủ kín nửa bầu trời.
Rồi điện thoại lại rung lên.
Màn hình hiện dòng chữ: “Mẹ chồng”.
Tôi để mặc nó kêu, quay người rót cho mình một ly nước.
Nhiệt độ vừa vặn – không như chiếc máy lọc nước chập chờn ở nhà.
Căn hộ thuê này không lớn, nhưng mọi thứ đều do tôi tự tay sắp xếp: phong cách Bắc Âu tối giản, không có mấy món đồ gỗ chạm trổ nặng nề mà mẹ chồng từng ép nhét vào nhà. Cuối cùng, điện thoại cũng ngừng rung.
Nhưng chưa đầy nửa phút, nó lại sáng lên – lần này là cuộc gọi video trên Wechat.
Tôi nhấp một ngụm nước, rồi bấm nút nghe.
Khuôn mặt bà ta phóng to, chiếm trọn màn hình.
Phía sau là căn phòng khách quen thuộc – bộ sofa giả cổ do chính bà chọn vẫn chễm chệ ở đó, đầy “nét riêng của mẹ”.
“Tiểu Tĩnh, con làm cái gì thế hả? Hạo Hạo nói không đóng được tiền nhà à?”
Bà nhíu mày, giọng trách móc quen thuộc:
“Ngân hàng gọi đến thúc rồi, thế này ảnh hưởng đến tín dụng lắm đấy!”
Tôi đặt cốc nước xuống, giọng đều đều:
“Mẹ à, con đang làm việc. Chút nữa nói sau nhé.”
“Làm việc? Việc gì quan trọng hơn chuyện nhà chứ?”
Bà ta cao giọng, “Con chuyển tiền cho Hạo Hạo đi, đàn ông thì biết gì về quản lý tiền bạc…
“Con cũng đâu có biết, tôi cắt ngang, “năm năm qua, chẳng phải đều là mẹ xử lý hết sao?”
Bà ta khựng lại.
Miệng mấp máy vài lần, có vẻ không ngờ tôi lại dám đáp trả.
“Con… con nói chuyện kiểu gì vậy? Mẹ giúp tụi con giữ tiền là có lỗi chắc? Không có mẹ, hai đứa có để dành được đồng nào không?” “Vậy tiền để dành đâu rồi ạ?”
Tôi hỏi, mắt không rời màn hình.
“Con-”
Mặt bà ta đỏ bừng lên, cơn giận bốc hẳn lên tận trán.
“Con lập tức quay về cho mẹ! Đi kiểu gì vậy? Một mình bỏ đi cả tháng trời, con cái cũng không cần nữa à?”
“Tinh Tinh đang ở chỗ mẹ ruột tôi, rất ổn.
Tôi bình thản nói.
“Còn chuyện quay về — trong thời gian ngắn, không có trong kế hoạch.”
Gương mặt Trần Hạo bất ngờ chen vào màn hình, mắt đỏ ngầu, như thể đã nhiều đêm không ngủ.
“Vợ ơi, đừng giận nữa được không?”
Giọng anh ta khàn đặc.
“Anh biết em giận chuyện tiền thưởng… Anh hứa, năm sau sẽ không đưa mẹ nữa, được chứ?”
Tôi nhìn khuôn mặt mỏi mệt nhưng vẫn ngây ngô hy vọng ấy, đột nhiên cảm thấy… nực cười.
“Trần Hạo, tôi không hề giận.
“Vậy chứ em làm vậy là vì cái gì? Chỉ vì hai trăm ngàn thôi sao? Đáng vậy không?”
“Đáng không à?”
Tôi nhắc lại câu hỏi đó, khẽ cười.
“Năm năm, một triệu ba trăm bảy mươi ngàn tệ.
Anh nghĩ có đáng không?”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.
Con số đó rõ ràng khiến cả hai choáng váng.
Lần đầu tiên sau năm năm, tôi đem mọi khoản ra tính rành rọt như vậy.
“Cô nói vớ vẩn cái gì đấy?”
Mẹ chồng là người lấy lại tinh thần đầu tiên.
“Làm gì có từng ấy tiền!”
“Cần tôi gửi chi tiết không?”
Tôi bước tới bàn làm việc, mở laptop.
“Bắt đầu từ năm thứ hai sau cưới, từng đồng tiền thưởng của Trần Hạo, cộng với mấy khoản đầu tư mẹ yêu cầu. Tôi có đủ cả. Có cần tôi gửi ngay không ạ?”
“Cô—cô đang tính toán với tôi đấy à?”
Giọng bà ta bắt đầu sắc như dao:
“Tôi nuôi con trai lớn chừng này là uổng phí à? Cho nó ăn học thành tài rồi để cưới cô về quên luôn mẹ?”
Cuối cùng thì cũng tới câu thoại huyền thoại.
Bên cạnh, Trần Hạo lí nhí:
“Mẹ, thôi mà… đừng giận…
Tôi nhìn cảnh tượng lặp đi lặp lại ấy, chỉ thấy vô cùng mỏi mệt.
“Mẹ,” tôi ngắt lời, giọng không cao, nhưng lạnh tanh, “nếu mẹ cảm thấy nuôi con là thiệt thòi… thì từ giờ, khỏi cần gánh thêm nữa.
“Cô… có ý gì?”
“Tức là: việc của hai người, tự lo lấy.”
Tôi cúp video.
Tắt nguồn điện thoại.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn đêm Hải Thành rực rỡ như dải ngân hà.
Mà tôi biết – một cơn sấm chớp không lời… vừa mới bắt đầu.
3.
Khi Trần Hạo xuất hiện trước cửa căn hộ tôi ở Hải Thành, tôi thực sự có hơi bất ngờ.
Không phải vì anh ta tìm được địa chỉ – thông tin đơn hàng của tôi cũng chẳng giấu diếm gì.
Mà là vì… cái bộ dạng tơi tả ấy.
Sơ mi nhăn nhúm, tóc tai rối bù, mắt đỏ lòm như mấy đêm không ngủ – tất cả đều cho thấy, chuyến đi này đối với anh ta chẳng hề nhẹ nhàng gì.
“Anh tới đây làm gì?”
Tôi đứng chặn ngay cửa, hoàn toàn không có ý mời vào.
“Vợ ơi..”
Giọng anh ta khản đặc.
“Cho anh nói chuyện với em một lát được không?”
“Tôi đang trong giờ làm.”
Tôi liếc đồng hồ.
“Với lại, anh không nên bỏ Tinh Tinh một mình ở nhà.”
“Mẹ đang trông con bé mà, anh ta vội vàng thanh minh, “Anh xin nghỉ hai ngày, bắt chuyến tàu sớm nhất đến đây…
Có mấy người hàng xóm lướt qua hành lang, nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò.
Cuối cùng, tôi nghiêng người để anh ta vào.
Anh ta đứng giữa phòng khách, đưa mắt nhìn quanh hộ nhỏ gọn và tinh tươm – ánh mắt đan xen đủ loại cảm xúc.
“Chỗ này ổn ghê ha
Anh ta gượng cười, méo mó, “Còn đẹp hơn nhà mình nữa.”
“Vào chuyện chính đi.”
Tôi tựa vào mép bàn ăn, khoanh tay trước ngực.
Anh ta hít một hơi sâu, giọng chùng xuống:
“Ngân hàng vừa gửi thông báo cuối. Tuần sau nếu không trả được tiền nhà, họ sẽ phát mại căn hộ.
Tôi gật đầu, điềm nhiên
“Rồi sao?”
“Rồi sao?”
Anh ta như bị chạm dây, bật lên:
“Đó là NHÀ của chúng ta! Là nơi Tinh Tinh lớn lên, là chốn chứa đầy kỷ niệm của tụi mình…
“Là nhà của anh.”
Tôi chỉnh lại, mắt không chớp.
“Kể từ cái ngày anh chuyển phần thưởng đầu tiên cho mẹ anh, căn nhà đó đã không còn là của chúng ta nữa. Nó là của anh và mẹ anh.”
“Lại chuyện tiền bạc!”
Anh ta chợt kích động, giọng gắt lên:
“Chỉ vì chút tiền mà em muốn phá nát gia đình này sao?”
“Chút tiền?”
Tôi cười nhạt.
“Trần Hạo, anh có biết không? Suốt năm năm qua, 80% chi phí sinh hoạt trong nhà là tôi chi trả.
Còn anh – thậm chí còn chưa từng nhìn kỹ xem mặt mũi cái thẻ lương của mình ra sao.”
Anh ta chết lặng, môi mấp máy… nhưng không thốt ra được lời nào.
“Anh không biết, Tôi nói thay anh ta, giọng bình thản, “vì anh chưa bao giờ cần biết.”
“Tiền điện, nước, gas, phí dịch vụ, sưởi ấm mùa đông, học phí cho con, tiền xe, bảo hiểm.. tất cả đều là tôi lo.
Còn anh, chỉ cần đưa lương cho mẹ, rồi tiện thể đưa luôn cả tiền của tôi.”
“Nhưng mẹ làm vậy là vì tụi mình mà.”
Anh ta lặp lại câu nói cũ rích như bị lập trình suốt năm năm qua.
“Vì tụi mình?”
Tôi bước đến bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ:
“Vậy thì xem cái này đi.”
Anh ta đón lấy, tay hơi run.
Đó là bảng thống kê tài chính tôi thức trắng đêm để làm – ghi rõ ràng từng khoản thu nhập và chi tiêu trong suốt năm năm qua.
“Không thể nào.”
Anh ta lật tới lật lui, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.
“Sao có thể xài nhiều vậy được…
“Bởi vì anh chưa từng xem một tờ hóa đơn nào.
Tôi nói, giọng đều đến lạnh lùng.
“Anh sống như một đứa trẻ. Giao hết lương cho mẹ, rồi tưởng rằng tiền tiêu trong nhà là do gió thổi tới.”
Anh ta gục xuống ghế, hai tay ôm đầu.
Sau một khoảng lặng dài, cuối cùng anh ta ngẩng lên, mắt còn sót lại chút hy vọng cuối cùng.
“Dù sao… anh cũng sai rồi.
Hay là… mình về nhà rồi nói chuyện tiếp được không?
Em chuyển trước tiền nhà tháng này cho anh đi, bốn vạn tám. Mọi chuyện sau đó mình tính tiếp..”
Tôi nhìn khuôn mặt vẫn còn mơ mộng ấy, đột nhiên chỉ cảm thấy kiệt sức.
“Trần Hạo, tài khoản tôi chỉ còn ba nghìn.
Anh ta trợn mắt:
“Lương của em đâu? Không phải mới nhận hôm kia sao?”
“Tôi trả tiền nhà ở đây, ứng trước học phí trường mẫu giáo mới cho Tinh Tinh, còn gửi một ít cho ba mẹ – họ sắp đưa con bé đi du lịch tháng sau.”
“Vậy thì..”
Anh ta bắt đầu hoảng hốt, gần như van xin:
“Em chuyển trước cho anh tiền nhà lần này đi… không thể để nhà bị phát mãi, mẹ anh chịu không nổi đâu…
Lại là mẹ.
Tôi đi đến cửa, mở ra.
“Về đi, Trần Hạo.”
Anh ta đứng dậy, ánh mắt đang van nài dần biến thành phẫn uất.
“Trương Tĩnh, em nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”
Nắng Hải Thành xuyên qua ô cửa, kéo dài cái bóng của anh ta trên sàn nhà. “Tuyệt tình à?”
Tôi lặp lại, khẽ bật cười rồi lắc đầu.
“Về mà hỏi mẹ anh… xem hai trăm ngàn tiền thưởng đó, còn lại đồng nào không”
4.
Bóng lưng Trần Hạo lúc rời đi, trông chẳng khác nào một con gà trống bại trận.
Tôi đóng cửa lại, rồi tựa lưng vào cánh cửa trượt dần xuống sàn.
Nền nhà lạnh toát, nhưng chính cái lạnh ấy lại khiến đầu óc tôi tỉnh táo lạ thường.
Điện thoại rung trong túi.

