“Phó tiên sinh… anh tự nhìn đi.”

Tôi và Phó Vân Thâm cùng nghiêng đầu nhìn… rồi sững sờ tại chỗ.

Trên màn hình, chi chít những túi thai nhỏ xíu – một, hai, ba, bốn cái…

Tôi dụi mắt lia lịa, tưởng mình nhìn nhầm.

“Bác sĩ,” – Giọng Phó Vân Thâm lệch hẳn nhịp – “Đây… là mấy đứa?”

Bác sĩ run rẩy giơ bốn ngón tay lên, giọng như muốn khóc:

“Bốn… bốn đứa…”

Bốn thai?!

Khi ba chữ đó rơi ra từ miệng bác sĩ, cả phòng siêu âm như đóng băng.

Đầu tôi “ong” lên, hoàn toàn trống rỗng.

Bốn đứa? Lần này bụng tôi chứa bốn đứa?!

Phản ứng đầu tiên của tôi… không phải hoảng, cũng không phải lo,

mà là – bắt đầu tính tiền.

Theo hợp đồng:

• Con trai: 30 triệu

• Con gái: 20 triệu

Nếu là hai trai hai gái → 30 triệu × 2 + 20 triệu × 2 = 100 triệu!

Một trăm triệu!

Trời ơi má ơi!!!

Tôi cảm giác mình sắp hạnh phúc đến xỉu tại chỗ.

Cái bụng này của tôi… không phải tử cung nữa mà là két sắt quốc bảo!

Tôi thì đang nở hoa trong lòng,

Còn bên cạnh, Phó Vân Thâm trông như… sắp khóc.

Mặt anh tái mét, môi khẽ run lên…

Anh nhìn chằm chằm vào bốn đốm nhỏ trên màn hình, như thể đang đối mặt với một sinh vật ngoài hành tinh đáng sợ nào đó.

“Bác sĩ… ông chắc chứ? Có khi nào… máy siêu âm bị trục trặc không?”

Anh níu lấy tia hy vọng cuối cùng.

Bác sĩ lắc đầu với vẻ mặt khổ sở:

“Phó tiên sinh, với hai mươi năm kinh nghiệm nghề y của tôi, tôi dám đảm bảo – hoàn toàn chính xác, là bốn thai.

Anh xem, đây là bốn túi thai, bốn nhịp tim, rất rõ ràng… và… còn cực kỳ khỏe mạnh nữa.”

Cực kỳ khỏe mạnh…

Phó Vân Thâm phải vịn vào tường, cảm giác chân mềm nhũn như sắp quỵ.

Anh quay sang nhìn tôi, trong mắt là tuyệt vọng lẫn đau lòng:

“Tri Thu…”

Tôi thấy bộ dạng như sắp tận thế của anh mà suýt nữa bật cười, nhưng vẫn cố gắng giữ nét mặt nghiêm túc.

Tôi ho nhẹ, cố làm cho giọng mình nghe không quá phấn khích:

“Không… không sao đâu Vân Thâm. Chỉ là bốn đứa thôi mà, hơn lần trước một đứa thôi.

Em chịu được!” – Tôi đập ngực cam đoan, khí thế hừng hực.

Phó Vân Thâm nhìn tôi mà như muốn khóc.

Ra khỏi bệnh viện, cả người anh đờ đẫn như mất hồn.

Anh nhất quyết tự lái xe, kết quả suýt vượt ba cái đèn đỏ.

Cuối cùng tôi chịu hết nổi, bắt anh sang ghế phụ, nhường cho tài xế chuyên nghiệp cầm lái.

Về đến nhà, cụ bà Phó đang ngồi phòng khách vừa trông ba nhóc vừa đợi tin vui.

Thấy hai vợ chồng tôi bước vào, bà lập tức đứng bật dậy, háo hức hỏi:

“Sao rồi? Bác sĩ nói thế nào? Là công chúa đúng không?”

Phó Vân Thâm há miệng, nhưng nửa ngày vẫn không phát ra tiếng.

Tôi nhìn nét mặt đầy mong chờ của bà, không nỡ dội gáo nước lạnh, đành cắn răng lên tiếng:

“Chuyện là… bà nội…”

Cái cách tôi gọi “bà nội” này… càng lúc càng trơn tru.

“Bác sĩ nói… đứa bé rất khỏe mạnh.”

“Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi!” – Bà thở phào nhẹ nhõm.

“Thế… là trai hay gái? Giờ chắc chưa nhìn ra ha?”

“Gái hay trai thì vẫn chưa rõ…” – Tôi hít sâu một hơi, quyết định phơi bày sự thật.

“Nhưng mà… về mặt số lượng thì… hình như hơi… sai lệch với kỳ vọng.”

“Sai lệch? Sai thế nào?” – Cụ bà còn chưa bắt kịp nhịp.

Tôi liếc sang Phó Vân Thâm – người đang nhắm tịt mắt, như không muốn đối mặt với sự thật.

Tôi đành cắn răng, giơ bốn ngón tay lên:

“Không phải một… mà là bốn.”

Căn phòng lập tức rơi vào im lặng chết chóc.

Nụ cười trên gương mặt cụ bà Phó như bị đóng băng từng chút một.

Bà nhìn chằm chằm vào bốn ngón tay của tôi, rồi nhìn bụng tôi,

Miệng há ra như có thể nhét nguyên quả trứng gà.

Ba cục bột nhỏ đang bò dưới đất cũng cảm nhận được bầu không khí khác thường, đồng loạt dừng lại,