ngước đầu lên nhìn ba chúng tôi – đầy tò mò.

“B… bốn đứa?” – Giọng cụ bà run rẩy.

Tôi gật đầu thật mạnh.

“Phịch” – Cụ bà ngã phịch xuống ghế sofa.

“Bà nội! Bà sao thế?!” – Phó Vân Thâm giật mình tỉnh lại, vội vàng chạy đến đỡ.

Quản gia Vương cũng hoảng hốt, vội ấn nhân trung, vỗ lưng trấn an.

Một lúc lâu sau, cụ bà mới tỉnh hồn.

Bà nắm tay Phó Vân Thâm, nước mắt chảy ròng ròng:

“Vân Thâm ơi… nhà họ Phó mình rốt cuộc đã tạo nghiệt gì mà… mà lại thêm một ổ nữa vậy con!”

Lần trước sinh ba, bà còn kêu “trời phù hộ”.

Lần này… thành “tạo nghiệt” rồi.

Tôi đứng một bên, trong lòng có chút tủi thân.

Tôi đang mang thai con cháu nhà họ Phó, sao lại gọi là “một ổ” được chứ? Nghe mà mất cảm tình.

Phó Vân Thâm cũng mặt mày như mất hết hy vọng sống, lên tiếng an ủi:

“Bà nội, bà đừng kích động. Chuyện đến nước này rồi… thì… chỉ có thể chấp nhận thôi.” Cấm Viên Đá Nhỏ ăn cắp

“Chấp nhận? Chấp nhận kiểu gì?!” – Cụ bà tức đến mức đập đùi bình bịch.

“Ba đứa kia thôi cũng đã phá nát cái nhà này rồi!

Giờ thêm bốn đứa nữa, còn ai sống nổi?

Tôi cái thân già này… sống được mấy ngày nữa đâu!”

Nghe đến đây, lòng tôi càng thêm chạnh.

Hồi trước thì mong ngóng từng ngày, giờ thì lại chê nhiều?

“Bà nội, bà yên tâm.” – Tôi mở lời, giọng kiên định.

“Con là người sinh ra chúng, con sẽ có trách nhiệm nuôi dạy. Sẽ không làm bà mệt đâu ạ.”

Cụ bà nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy phức tạp – có kinh ngạc, có xót xa, thậm chí còn có chút… kính nể?

“Tri Thu à…” – Bà thở dài, giọng dịu hẳn lại.

“Bà không có ý trách con… chỉ là… chuyện xảy ra quá đột ngột, bà chưa kịp thích nghi.

Bốn đứa lận mà… cơ thể con chịu nổi sao?”

Nói rồi, bà bật khóc.

Nhìn bà như vậy, bao nhiêu tủi thân trong tôi cũng tan biến.

Suy cho cùng, bà cũng chỉ là đang lo cho tôi, lo cho cả gia đình này thôi.

Từ niềm vui vỡ òa → bàng hoàng sửng sốt → u ám nặng nề,

nhà họ Phó chỉ mất đúng… một buổi chiều.

Bầu không khí từng tràn ngập niềm vui vì chuyện tôi mang thai, giờ biến mất không dấu vết.

Thay vào đó là một cảm giác nặng nề, dở khóc dở cười.

Người hầu đi đứng rón rén, nói chuyện không dám quá tiếng.

Ba cục bột nhỏ dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi, ngoan ngoãn lạ thường.

Tối đó, Phó Vân Thâm ngồi cạnh giường tôi, vừa gọt táo vừa thất thần.

Anh gọt mãi mà lớp vỏ bị đứt đến mấy lần.

“Anh đừng lo.” – Tôi trấn an anh.

“Bác sĩ nói rồi, tuy là bốn thai, nhưng các bé hiện tại đều khỏe mạnh.

Chỉ cần em nghỉ ngơi điều độ, dưỡng thai tốt, sẽ không sao đâu.”

Phó Vân Thâm đặt trái táo sang một bên, nắm lấy tay tôi, mắt đỏ hoe.

“Tri Thu… xin lỗi em.” – Anh thì thầm.

Tôi ngẩn người: “Xin lỗi gì chứ?”

“Là lỗi của anh. Lẽ ra anh không nên đồng ý với bà nội… để em phải sinh thêm lần nữa.” – Anh đầy áy náy.

“Ba đứa trước đã khiến em vất vả như vậy, giờ lại thêm bốn đứa…

Anh thật sự không dám tưởng tượng em còn phải chịu đựng những gì…”

Nhìn dáng vẻ tự trách của anh, lòng tôi cũng mềm nhũn.

Tôi nhẹ nhàng vỗ tay anh, khẽ cười:

“Nói gì mà ngốc nghếch thế. Con đến là duyên phận.

Vả lại… anh không thấy chuyện này cũng khá ngầu à?

Nhà người ta cầu mãi không được một đứa, nhà mình mở hàng phát được nguyên… combo!”

Phó Vân Thâm nghe vậy, cố nhếch môi cười, nhưng trông còn thê thảm hơn cả khóc.

“Cái ‘phúc khí’ này, nếu là của em thì em có nhận không?”

Tôi bật cười ha hả không kiêng dè.

Ai ngờ cười mạnh quá, bụng đau đến mức phải kêu “Ái da!” một tiếng.

Phó Vân Thâm lập tức hoảng hốt:

“Sao thế? Em khó chịu ở đâu? Có cần gọi bác sĩ không?”

“Không không,” – Tôi xua tay, “Chỉ là… cười quá trớn thôi.”

Nhìn bộ dạng luống cuống của anh, tự dưng tôi cảm thấy…

tương lai hình như cũng không quá đáng sợ.

Bảy đứa con? Cũng chẳng sao.

Nhà họ Phó tiền nhiều như nước, thuê thêm bảo mẫu không thành vấn đề.

Tôi chỉ cần lo sinh đẻ, xinh đẹp, ăn ngon ngủ kỹ, thỉnh thoảng ngắm nhìn cái tài khoản sắp có thêm trăm triệu.

Nghĩ đến đây, cả người tôi thấy nhẹ nhõm hẳn.

Việc gì trên đời, có tiền là giải quyết được.

Mà tôi, sắp có… rất nhiều tiền.

Mang thai bốn thai vất vả gấp mười lần hồi sinh ba.

Bụng tôi to đến mức không tưởng tượng nổi – đến gần cuối thai kỳ, tôi không thể rời khỏi giường.

Mỗi ngày chỉ có thể nằm, ăn, và… đếm ngày.

Phó Vân Thâm thì ngưng hết mọi công việc, suốt ngày túc trực bên tôi 24/7.

Anh đút tôi ăn, lau người cho tôi, thậm chí cả lúc tôi đi vệ sinh… cũng phải bế tôi vào tận trong.

Nhìn mặt anh ngày càng hốc hác, mắt thâm quầng, tôi cũng bắt đầu thấy áy náy:

“Phó Vân Thâm, hay là anh cứ về công ty đi, ở đây đã có y tá với người giúp việc rồi mà.”

“Không được.” – Anh gạt đi không cần nghĩ.

“Công ty sập thì còn mở lại được. Vợ thì chỉ có một.”