Chương 1
Khi bảng tổng kết chi tiêu năm của Alipay bật lên, tôi đang đứng trong bếp nấu cơm.
Điện thoại rung nhẹ một cái.
Tôi liếc nhìn.
“Báo cáo năm 2024 đã được tạo.”
Tôi tiện tay bấm vào.
Tổng chi tiêu, tổng hoàn trả, tổng đầu tư tài chính… tôi lướt xuống từng mục.
Rồi tôi thấy được một hàng chữ: “Bảng xếp hạng chuyển tiền.”
Hạng nhất: Trần Hiểu Tuyết.
Tổng số tiền: 187.600 tệ.
Cái xẻng đang cầm rơi thẳng xuống sàn nhà.
Trần Hiểu Tuyết.
Phù dâu của tôi.
Cũng là người bạn thân nhất của tôi.
Chồng tôi – Trương Vũ – đã chuyển cho cô ta 18 vạn tệ trong một năm.
Còn tôi thì sao?
Tôi lập tức mở phần lịch sử chuyển khoản của anh ta cho tôi.
Tiền sinh hoạt: mỗi tháng 5.000 tệ, tổng cả năm 60.000 tệ.
Anh ta cho cô ta gấp ba lần số tiền đã đưa cho tôi.
“Vợ ơi, cơm nấu xong chưa?”
Trương Vũ từ phòng khách bước vào, vừa thấy tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, nét mặt liền cứng đờ.
Tôi giơ điện thoại lên, mắt không rời khỏi anh ta:
“Báo cáo năm của anh nè, muốn xem thử không?”
Sắc mặt anh ta thay đổi ngay lập tức.
1.
Trương Vũ chết trân nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, một chữ cũng không thốt ra nổi.
“18 vạn” Giọng tôi rất bình tĩnh. “Anh chuyển cho Trần Hiểu Tuyết 18 vạn tệ.”
“Anh…
“Anh cái gì?”
Anh ta hít một hơi thật sâu.
“Nhà cô ấy có chút chuyện…
“Chuyện gì?”
“Ba cô ấy nhập viện.
Tôi bật cười.
“Ba cô ấy mất hồi tháng 3 năm ngoái.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Tôi còn đi viếng tang. Anh quên rồi sao?”
Sắc mặt Trương Vũ lập tức trắng bệch.
“Vậy… là mẹ cô ấy bị bệnh.”
“Mẹ cô ấy?”
“Đúng.”
Tôi mở WeChat, lướt đến mục bạn bè, tìm thấy bài đăng gần nhất của Trần Hiểu Tuyết.
Ba ngày trước.
“Buổi trà chiều cùng mẹ yêu
Kèm theo là ảnh cô ta chụp cùng mẹ ở một quán cà phê. Bà ấy tinh thần rạng rỡ, cười tươi rói, mặt mày hồng hào.
“Đây là cái gọi là bệnh sao?” Tôi dí điện thoại sát vào mặt Trương Vũ.
Anh ta đứng đơ ra đó, hoàn toàn không phản ứng kịp.
“Rốt cuộc anh chuyển tiền cho cô ta làm gì?”
“Tôi…
“Nói!”
Đột nhiên anh ta nổi giận:
“Tôi thích cho cô ấy tiền đấy, liên quan quái gì đến em?”
Câu nói đó làm tôi nghẹn họng.
Liên quan gì đến tôi?
Anh ta là chồng tôi.
Anh ta chuyển cho người phụ nữ khác 18 vạn trong một năm.
Rồi quay sang hỏi tôi: liên quan gì đến tôi?
“Trương Vũ.” Giọng tôi bắt đầu run. “Anh có biết mình đang nói gì không?”
“Tôi biết.” Anh ta nhìn tôi chằm chằm. “Tiền tôi kiếm được, tôi muốn cho ai thì cho.”
“Anh cho tôi 5.000 tệ một tháng.”
“Đó là tiền sinh hoạt trong nhà.
“Thế 18 vạn kia cũng tính là tiền sinh hoạt?”
Anh ta không nói gì nữa.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta.
Ba năm.
Chúng tôi đã kết hôn được ba năm.
Tôi từng nghĩ, mình hiểu rõ con người anh ta.
Nhưng giờ tôi mới nhận ra—tôi chẳng hiểu gì cả.
“Từ năm ngoái, anh bắt đầu không cho tôi đụng vào điện thoại của anh.” Tôi chậm rãi mở lời. “Là vì chuyện này sao?”
Anh ta quay mặt đi, tránh ánh mắt của tôi.
“Tôi muốn xem điện thoại anh.”
“Không được.”
“Tại sao?”
“Đó là quyền riêng tư của tôi.”
Tôi bật cười.
“Vợ chồng với nhau, còn gì mà gọi là riêng tư?”
“Dĩ nhiên là có.” Anh ta nhìn tôi, gắn từng chữ: “Lâm Vũ, em đừng quá đáng.”
Tôi quá đáng?
“Được thôi.” Tôi gật đầu. “Tôi không xem nữa.
Tôi quay người trở về phòng ngủ.
Đóng cửa.
Ngồi lên giường.
Hít sâu một hơi.
18 van.
Anh ta đã chuyển cho Trần Hiểu Tuyết 18 vạn tệ.
Trần Hiểu Tuyết…người bạn thân tôi quen từ đại học.
Phù dâu trong đám cưới của tôi.
Chính miệng cô ta từng nói: “Nhất định phải hạnh phúc nhé!”
Và giờ, cô ta nhận 18 vạn từ chồng tôi.
Tôi cầm điện thoại lên.
Nhắn tin cho Trần Hiểu Tuyết:
“Có online không?”
Cô ta rep ngay.
“Có nè, sao vậy?”
“Gặp mặt chút được không?”
“Dĩ nhiên rồi. Mai nhé?”
“Tối nay.
”
“Hȧ?”
Cô ta gửi một icon mặt ngạc nhiên.
“Gấp vậy? Có chuyện gì à?”
“Gặp rồi nói.”
“ờm… vẫn quán cà phê cũ hả?”
“Ừ.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Nhìn đồng hồ—bảy giờ tối.
Tôi thay đồ.
Lúc bước ra khỏi phòng, Trương Vũ đang ngồi trên sofa.
“Em ra ngoài à?”
“Ừ.”
“Tối rồi còn đi đâu?”
“Gặp Trần Hiểu Tuyết.”
Anh ta lập tức bật dậy.
“Em gặp cô ta làm gì?”
“Tán gẫu chút.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Không được sao?”
“Không phải..” Giọng anh ta bắt đầu lắp bắp. “Tối rồi, đừng ra ngoài nữa.
“Tại sao?”

