“Bên ngoài lạnh.”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta.
“Anh đang sợ cái gì?”
“Tôi có gì mà phải sợ.”
“Vậy thì tôi đi.”
Tôi kéo cửa ra.
Sau lưng vang lên tiếng gọi:
“Lâm Vũ.”
Tôi quay đầu lại.
Anh ta nhìn tôi, giọng trầm thấp:
“Có những chuyện… biết rõ quá cũng chẳng hay ho gì đâu.
Ánh mắt của anh ta… tôi nhìn không thấu.
Tôi đóng cửa lại, bước xuống tầng.
Suốt cả đoạn đường, câu nói cuối cùng của Trương Vũ cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
“Có những chuyện, biết rõ quá cũng chẳng hay họ gì đâu.”
Là vì anh ta sợ tôi biết điều gì?
Quán cà phê chỉ cách khu chung cư vài phút đi bộ.
Khi tôi đến, Trần Hiểu Tuyết đã ngồi sẵn ở chỗ quen thuộc bên cửa sổ.
“Lâm Vũ!” Cô ta vẫy tay về phía tôi.
Tôi bước đến, ngồi xuống đối diện.
“Sao lại đột nhiên rủ gặp thế này?” Cô ta cười, “Nhớ mình rồi à?”
Tôi nhìn cô ta.
Trang điểm kỹ lưỡng, lộng lẫy từng đường nét.
Chiếc áo khoác Chanel, giá hơn ba vạn tệ.
Sợi dây chuyền Tiffany trên cổ, ít nhất cũng hơn năm vạn tệ.
Vậy mà tháng trước cô ta còn khóc lóc với tôi rằng tiền lương không đủ sống.
“Hiểu Tuyết.”
“Hử?”
“Dạo này cậu có vẻ… khá giả nhỉ?”
Cô ta khựng lại một giây.
“Cũng tạm tạm thôi.”
“Sợi dây chuyền của cậu đẹp thật đấy.”
Cô ta vô thức đưa tay lên sờ cổ.
“Cái này á.. hàng sale thôi mà.”
“Tiffany mà cũng có đợt giảm giá sao?”
“Cuối năm, thanh lý hàng tồn ấy mà.” Nụ cười của cô ta trở nên gượng gạo, “Hôm nay cậu sao thế? Dòm mình từ đầu tới chân luôn vậy?”
Tôi rút điện thoại từ trong túi ra.
Mở ảnh chụp màn hình bảng tổng kết chuyển khoản của Trương Vũ.
Đưa cho cô ta.
“Gì đây?” Cô ta cầm lấy.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt lập tức thay đổi.
Cô ta nhìn chằm chằm vào màn hình, im lặng.
“18 vạn.” Tôi nhìn cô ta, giọng rất nhẹ nhưng đủ khiến người ta lạnh sống lưng. “Trương Vũ chuyển cho cậu 18 vạn tệ.”
Tay cô ta bắt đầu run.
“Lâm Vũ… nghe mình giải thích..
“Giải thích gì?”
“Cái này… không như cậu nghĩ đâu.”
“Vậy là như thế nào?”
Cô ta cắn môi.
“Nhà mình… xảy ra chút chuyện.”
“Ba cậu mất năm ngoái rồi.”
“Mẹ mình.”
“Mẹ cậu ba hôm trước còn đăng ảnh đi uống trà chiều đấy thôi.”
Cô ta hoàn toàn cứng họng.
Tôi nhìn cô ta.
“Hiểu Tuyết, chúng ta quen nhau mười năm rồi.”
“Lâm Vũ.”
“Cậu là bạn thân nhất của tôi.”
“Tôi biết..”
“Vậy mà cậu có thể đối xử với tôi như thế này sao?”
Cô ta cúi đầu.
“Xin lỗi.”
Ba chữ.
Xin lỗi.
Tôi bật cười.
“Cậu và Trương Vũ bắt đầu từ khi nào?”
“Không có.”
“Đừng nói dối.” Tôi cắt ngang. “Cậu nhận của anh ta 18 vạn, còn nói là không có gì?”
“Thật sự không có” Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, giọng run run. “Lâm Vũ, cậu phải tin tôi, tôi và Trương Vũ thật sự không có quan hệ gì cả.”
“Vậy 18 vạn kia là chuyện gì?”
“Là… Cô ta do dự. “Là tôi vay.”
“Vay?”
“Ừ.”
“Vay 18 van?”
“Tôi… tôi đầu tư thua lỗ.” Cô ta nói. “Cậu biết mà, năm ngoái tôi chơi cổ phiếu, lỗ sạch. Trương Vũ thấy tôi đáng thương nên cho tôi vay.”
Tôi nhìn chằm chằm cô ta.
“Cậu chơi cổ phiếu thua lỗ?”
“Ừ.”
“Lỗ bao nhiêu?”
“Khoảng… 20 vạn.”
“Vậy sao chỉ vay 18 vạn?”
Cô ta khựng lại.
“Vì… vì tôi còn chút tiền của mình.”
Tôi gật đầu.
“Cậu bắt đầu chơi cổ phiếu từ khi nào?”
“Đầu năm ngoái.
“Đầu năm?” Tôi rút điện thoại ra. “Vậy tại sao Trương Vũ chuyển tiền cho cậu từ tháng 3?”
Tôi mở lịch sử chuyển khoản, đưa cho cô ta xem.
“Ngày 8 tháng 3, 5.000 tệ.”
“Ngày 15 tháng 3, 8.000 tệ.”
“Ngày 2 tháng 4, 12.000 tệ.”
“Mỗi tháng đều có, số tiền càng lúc càng nhiều.
“Đến tháng 11, một lần chuyển hẳn 30.000.
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
“Nếu là vay tiền, tại sao phải chia ra nhiều lần như vậy?”
Sắc mặt Trần Hiểu Tuyết trắng bệch.
“Còn nữa.” Tôi tiếp tục, giọng vẫn bình tĩnh.
“Ngày 8 tháng 3 là Ngày Quốc tế Phụ nữ.”
“Ngày 20 tháng 5, anh ta chuyển cho cậu 20.000.
“Ngày 7 tháng 7, Thất Tịch, anh ta chuyển cho cậu 25.000.
“Những ngày này, cậu thấy giống ngày vay tiền không?”
Cô ta không nói được lời nào.
“Cậu và anh ta..” Tôi nhìn cô ta, từng chữ một.
“Có phải đang ở bên nhau không?”
“Không!” Cô ta đột ngột kích động. “Lâm Vũ, tôi thề, tôi và Trương Vũ thật sự không có gì!”
“Vậy cậu giải thích mấy khoản chuyển tiền này đi!”
“Tôi…
“Nói!”
“Tôi không thể nói!” Mắt cô ta đỏ hoe. “Lâm Vũ, đừng hỏi nữa… tôi xin cậu.”
Tôi nhìn cô ta khóc.
Nước mắt rơi lộp bộp xuống bàn.
Lớp trang điểm đã nhòe nhoẹt.
“Hiểu Tuyết.” Giọng tôi rất bình tĩnh. “Chúng ta làm bạn mười năm rồi.
Cô ta gật đầu.
“Cậu
là
phù
dâu của tôi.”
Cô ta tiếp tục gật đầu.
“Trong lễ cưới của tôi, cậu nói mong tôi hạnh phúc.”
Cô ta khóc còn dữ hơn.
“Còn bây giờ, cậu nhận của chồng tôi 18 vạn.”
“Vậy mà vẫn nói với tôi là không có gì?”
“Tôi…”
“Nếu cậu thật sự coi tôi là bạn.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Thì nói cho tôi biết, rốt cuộc là chuyện gì.
Cô ta cắn chặt môi.
Rất
lâu
sau.
“Giữa tôi và Trương Vũ. Giọng cô ta run rẩy. “Chúng tôi..”
“Chúng
tôi
cái gì?”
“Chúng tôi thật sự chưa vượt giới hạn.” Cô ta nhìn tôi. “Lâm Vũ, cậu phải tin tôi.
“Vậy tại
sao
lại
nhận tiền của anh ta?”
“Vì..” Cô ta hít sâu một hơi. “Vì tôi thích anh ấy.
Tôi sững người.
“Cậu nói cái gì?”

