Vì tôi biết rõ—

phía sau những lời ngọt ngào ấy, là gương mặt đang méo mó vì lo lắng của Trần Lập.

Hắn bây giờ giống như một con bạc đã thua đến đồng cuối cùng,

đang hoảng loạn ném ra mọi quân bài còn lại với hi vọng gỡ gạc.

Và cuối cùng, hắn tìm đến người mà tôi đã lường trước — Trương Viễn.

Trương Viễn gửi cho tôi một đoạn tin nhắn rất dài.

Mỗi câu chữ đều ngập tràn sự giằng xé và tuyệt vọng.

“Chị Lâm, em xin lỗi.

Hôm nay anh Trần gọi em vào phòng họp riêng, đóng cửa nói chuyện suốt một tiếng đồng hồ.”

“Ban đầu, ảnh hứa: nếu em liên hệ được với chị, thuyết phục chị quay lại sửa hệ thống,

thì sẽ lập tức đề bạt em làm giám đốc kỹ thuật, tăng 50% lương, thêm khoản thưởng dự án rất lớn.”

“Nhưng rồi, ảnh bắt đầu đe dọa:

Nếu Tinh Vân sụp thật, công ty phá sản, thì là do em làm kỹ thuật chính mà không giải quyết được.

Ảnh sẽ dùng mọi mối quan hệ để… khiến em không còn đất sống trong ngành này.”

“Chị Lâm… em thật sự… không còn đường lui.”

“Ảnh lấy cả miếng cơm của gia đình em ra để ép.

Em phải dùng số lạ để nhắn chị. Em xin chị, nếu vì những đồng nghiệp vô tội còn đang mắc kẹt…

Chị có thể… giúp bọn em một lần được không?”

Tôi nhìn dòng tin dài đang nằm trên màn hình điện thoại,

ánh mắt vẫn bình lặng — không một gợn sóng.

“Vô tội?”

Lúc tôi bị sỉ nhục trước mặt mọi người,

Bị gắn mác “bà cô lão làng vô dụng”…

Mấy người đồng nghiệp “vô tội” ấy đang ở đâu?

Lúc cả nhóm chat công ty hùa vào chế giễu, gọi tôi là “bà dì ăn bám”,

Sự chính nghĩa của họ đi đâu mất rồi?

Khi tuyết lở, chẳng có bông tuyết nào là vô tội cả.

Tôi tắt tiếng điện thoại, ném nó lên ghế sofa,

Trải tấm thảm yoga ra, tiếp tục phần luyện tập còn dang dở.

Tiếng ồn ngoài phố, tiếng rung máy điên cuồng…

Tất cả đều chẳng còn liên quan gì đến tôi.

Thế giới của tôi, lúc này chỉ còn lại nhịp thở và chuyển động.

Trần Lập cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.

Chiều hôm đó, hắn làm điều mà tôi không nghĩ hắn dám làm:

Tự mình mò đến tận dưới nhà tôi.

Tôi đang ở nhà một người bạn — một luật sư kỳ cựu.

Từ hệ thống camera dưới sảnh, tôi thấy hắn rõ mồn một.

Chiếc Maserati màu đỏ chói lọi đậu ngay cổng.

Bộ vest đắt tiền trên người nhăn nhúm, tóc tai rối bù, gương mặt mệt mỏi đến mức chẳng còn chút phong độ CEO ngày thường.

Hắn đi tới đi lui, liên tục gọi điện thoại, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ tầng nhà tôi.

Nhìn hắn lúc này… chẳng khác gì một con chó hoang bị dồn đến chân tường.

Bạn tôi — người bạn luật sư, chỉ khẽ cười lạnh:

“Cạn bài rồi. Bước tiếp theo, chắc chắn sẽ giở trò bẩn.”

Và quả nhiên.

Chưa đầy một tiếng sau, bạn tôi nhận được điện thoại từ một đồng nghiệp trong ngành.

Đầu dây bên kia dò hỏi bóng gió:

“Nếu một nhân viên bị sa thải mà sau đó dự án trọng điểm do người đó phụ trách bị sập,

Công ty có thể kiện người đó vì tội chiếm dụng tài sản công hay làm rò rỉ bí mật thương mại không?”

Bạn tôi đặt điện thoại xuống, sắc mặt nghiêm trọng:

“Hắn muốn đổ bẩn lên đầu cậu, kéo cậu vào vũng bùn kiện tụng.”

“Vấn đề là… cậu chắc chắn chứ?

Những gì cậu để lại — không có kẽ hở pháp lý nào, đúng không?”

Tôi gật đầu, ánh mắt bình tĩnh, đầy quyết đoán:

“Chắc chắn.”

“Toàn bộ tài liệu tôi bàn giao và sao lưu đều là tài sản của công ty.”

“Còn những gì nằm trong đầu tôi, cùng chiếc USB chứa các ‘bản nháp kỹ thuật’ —

Là tài sản trí tuệ cá nhân.

Hắn không có cửa để kiện thắng.”

Huống gì, hắn cũng không dám khởi kiện thật sự.

Một khi ra tòa, toàn bộ lỗ hổng kỹ thuật của hệ thống cùng sự hỗn loạn trong nội bộ công ty sẽ bị phơi bày.

Khi đó, thiệt hại không chỉ là tiền, mà là uy tín – là toàn bộ sự nghiệp mà hắn đang cố cứu vãn.

Hắn chỉ đang dùng luật pháp để hù dọa tôi, ép tôi phải lộ diện.

Tiếc là… hắn đánh nhầm người rồi.

Tôi – Lâm Uyển – chưa bao giờ sợ bị đe dọa.

Đêm xuống, mạng xã hội và truyền thông đã bắt đầu “nổ tung”.

Dự án “Tinh Vân” đình trệ liên tiếp ba ngày, cổ phiếu công ty lao dốc gần 30%, vốn hóa bốc hơi gần 1 tỷ tệ.

Tin tức ban đầu chỉ là phỏng đoán về trục trặc kỹ thuật,

nhưng đến giờ… luồng gió đã đổi chiều.

Giới truyền thông bắt đầu xoáy sâu vào bộ máy quản lý:

【Đằng sau sự cố của “Tinh Vân”: Thảm họa kỹ thuật hay khủng hoảng lãnh đạo?】

【Rộ tin CEO Trần Lập sa thải nhóm kỹ sư cốt lõi để cắt giảm chi phí, dẫn đến dự án sụp đổ!】

Tấm ảnh chụp Trần Lập bị phóng viên vây kín trước cổng công ty lên ngay trang nhất của các báo tài chính lớn.

Trong ảnh, hắn né tránh ánh đèn flash, gương mặt thất thần, cố chui lên xe giữa vòng vây micro và camera —

Thảm hại đến mức chẳng còn chút hào quang CEO nào.

Tôi nhìn tấm ảnh ấy, lòng không hề gợn chút thương hại.

Chỉ có một cảm giác: thoả mãn.

Thoả mãn vì món nợ đã bắt đầu được thanh toán.

Và hơn hết là một sự buông bỏ trong lòng — với những ấm ức, đau đớn, uất nghẹn tôi từng nuốt vào suốt bao năm.

Nhưng như vậy đã đủ chưa, Trần Lập?

Chưa đâu.

Sự hoảng loạn, sự nhục nhã hôm nay…

Còn lâu mới đủ để trả lại những gì anh đã làm với tôi.

Tôi không chỉ muốn công ty này tê liệt,

Không chỉ muốn nhìn thấy anh mất sạch tiền bạc.

Tôi muốn – tất cả những gì anh từng tự hào, từng dương dương tự đắc –

Sẽ bị chính anh chứng kiến — tan thành tro bụi.

Tôi muốn anh —

hoàn toàn — thân bại danh liệt.

5.

Làn sóng dư luận lần này còn mạnh hơn tôi tưởng.

Chỉ trong chưa đầy một ngày, đề tài “sa thải nhân sự cốt lõi khiến dự án sụp đổ” đã gãi đúng chỗ ngứa của hàng triệu người lao động, lập tức leo top trending trên mọi nền tảng mạng xã hội.