Không ngờ, làm một cái là sáu năm.

“Vậy em…”

Giọng chị Lý bắt đầu khô khốc.

“Em biết mấy ngoại ngữ vậy?”

Tôi nhìn chị ta.

“Chị Lý, câu hỏi đó… quan trọng thật sao?”

“Chị chỉ hỏi thế thôi mà.”

“Tiếng Anh, tiếng Pháp.”

Tôi ngừng một nhịp.

“Thêm tiếng Nhật.”

Chị Lý đứng hình.

“Ba thứ tiếng?”

“Ừ.”

“Thế… thế sao em không nói sớm?”

Tôi cười.

“Nói cái gì ạ?”

“Thì… em biết tận ba ngoại ngữ cơ mà! Chuyện này quan trọng như vậy…”

“Quan trọng thật sao?”

Tôi nhìn chị.

“Không phải chính miệng chị đã nói rồi à—

Một lễ tân như em, biết gì về ngoại ngữ?”

Khuôn mặt chị Lý đỏ rực như cà chua chín,

giống như vừa ăn phải cay, mà lại không dám phun ra.

Chị ta muốn nói gì đó, nhưng không thể mở miệng.

Bởi vì chính chị ta là người đã nói câu đó.

Ngay sáng nay thôi.

Trước mặt cả công ty.

“Tôi… tôi lúc đó chỉ là…”

“Chị Lý.”

Tôi cắt ngang.

“Cuộc họp kết thúc rồi, tôi phải về quầy lễ tân. Còn rất nhiều bưu kiện phải ký nhận.”

Tôi quay người đi.

“Đợi đã.” – chị ta gọi giật lại.

“Cái đó… tuần sau còn có khách Nhật tới nữa…”

“Vậy thì… thuê công ty phiên dịch đi.”

“Hả?”

“Tôi nói là, thuê công ty phiên dịch đi.”

Tôi không thèm ngoái đầu,

“Dù sao tôi cũng chỉ là một lễ tân, không giúp được gì.”

Tôi trở lại bàn, ngồi xuống.

Tiểu Lâm tròn xoe mắt nhìn tôi.

“Chị Tô! Chị đỉnh thật sự luôn ấy! Chị biết tận ba thứ tiếng cơ à?!”

“Ừ.”

“Sao chị không nói sớm?”

Tôi nhìn cô bé, mỉm cười.

“Nói cái gì?”

“Thì… thì chị biết nhiều ngoại ngữ như vậy! Nếu nói ra sớm, chị đâu cần làm lễ tân nữa!”

“Thế… chị nên làm gì?”

Tiểu Lâm khựng lại.

“Thì… làm phiên dịch nè! Hoặc nhân viên xuất nhập khẩu! Kiểu gì lương cũng cao hơn lễ tân nhiều mà!”

Tôi không đáp.

Làm phiên dịch? Làm nhân viên ngoại thương?

Sáu năm trước, tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Tôi cầm tấm bằng thạc sĩ từ Đại học Manchester, gửi hàng trăm hồ sơ.

Từ doanh nghiệp nước ngoài đến công ty nhà nước, tập đoàn lớn, start-up nhỏ…

Tất cả đều bặt vô âm tín.

Cuối cùng cũng có vài cuộc phỏng vấn.

Nhưng đến nơi, người ta nói:

“Bằng cấp của em rất tốt,

nhưng bên chị chỉ tuyển người có kinh nghiệm làm việc.”

Kinh nghiệm làm việc.

Nhưng tôi vừa tốt nghiệp.

Lấy đâu ra kinh nghiệm?

Không cho tôi cơ hội,

thì tôi biết lấy gì để tích lũy?

Mãi sau này tôi mới hiểu.

Không phải tôi không đủ giỏi.

Mà là thế giới này, sẽ không chủ động trao cho bạn cơ hội.

Muốn có được thứ mình xứng đáng,

phải tự mình giành lấy.

Nhưng trước khi giành được thứ gì,

bạn phải sống sót đã.

Vì thế, tôi làm lễ tân.

Lương tháng 4500 tệ, đủ để trả tiền thuê nhà, mua rau, và sống tiếp ngày mai.

Tôi tự nhủ:

Cứ làm tạm.

Chờ thời cơ tới, rồi sẽ rời đi.

Tôi không ngờ, cái “tạm thời” đó lại kéo dài đến sáu năm.

“Chị Tô?” – Giọng Tiểu Lâm kéo tôi về thực tại.

“Hử?”

“Chị đang nghĩ gì vậy?”

“Không có gì.”

Tôi cúi đầu, tiếp tục kiểm tra danh sách chuyển phát.

Điện thoại khẽ rung lên.

Là một tin nhắn WeChat.

Từ một headhunter.

“Chào chị Tô, không biết giờ chị có rảnh không? Tôi có một cơ hội công việc rất phù hợp, muốn trao đổi với chị.”

Tôi liếc nhìn, không trả lời.

Tôi biết người này.

Tuần trước, anh ta kết bạn với tôi trên LinkedIn.

Nói rằng có một công ty đa quốc gia trong top 500 thế giới đang tuyển người.

Yêu cầu thông thạo nhiều ngoại ngữ.

Mức lương khởi điểm: 500.000 tệ/năm.

Tôi vẫn chưa phản hồi.

Không phải vì tôi không muốn đi.

Mà là…

chưa đến lúc.

5 giờ chiều, sắp hết giờ làm.

Tổng Giám đốc Trương đến.

Ông là sếp lớn nhất của công ty, bình thường rất hiếm khi xuất hiện ở khu văn phòng.

Hôm nay, ông đến.

Và đi thẳng về phía tôi.

“Cô là Tiểu Tô đúng không?”

“Chào Tổng Giám đốc Trương.” – Tôi đứng dậy.

“Chuyện xảy ra hôm nay, tôi có nghe rồi.”

Ông gật đầu, mỉm cười.

“Làm tốt lắm.”

“Cảm ơn sếp.”

“Cô biết ba ngoại ngữ à?”

“Vâng.”

“Sao không nói sớm?”

Tôi nhìn ông.

Câu hỏi này,

là người thứ ba trong ngày hỏi tôi rồi.

Tôi nhẹ nhàng trả lời:

“Chưa từng có ai hỏi.”

Tổng Giám đốc Trương khựng lại một giây.

Có lẽ ông ấy không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy.

“Vậy thì…”

Ông khẽ ho một tiếng rồi nói tiếp:

“Sau này, nếu công ty có việc liên quan đến khách nước ngoài,

em có thể tham gia nhiều hơn một chút.”

“Vâng.”

“Dĩ nhiên…”

Ông liếc sang chị Vương đang đứng cạnh.

“Em vẫn đang là lễ tân… Chị Vương, chị xem sắp xếp sao cho hợp lý.”

Sắc mặt chị Vương hơi khó coi.

“Vâng, Tổng Giám đốc.”

Tổng Giám đốc Trương rời đi.

Chị Vương nhìn tôi chằm chằm, không nói một lời.

Tôi ngồi xuống chỗ cũ.

Tiếp tục kiểm tra danh sách bưu kiện như chưa từng có gì xảy ra.

Điện thoại lại rung lên lần nữa.

Vẫn là tin nhắn từ vị headhunter khi nãy.

“Chị Tô, thật sự đây là một cơ hội rất tốt. Chị suy nghĩ thêm được không?”

Lần này, tôi trả lời.

“Thứ hai tuần sau, 12 giờ trưa. Gặp nhau nói chuyện.”

3.

Cuối tuần, tôi dành trọn hai ngày ở thư viện.

Cập nhật CV.

Sắp xếp lại portfolio.

Chuẩn bị cho buổi phỏng vấn.

Đã sáu năm rồi.

Tôi biết… đã đến lúc phải đi.